⬅ Trước Tiếp ➡
“Trẫm ở trong núi này bế quan, bên ngoài còn có thị vệ canh giữ. Vừa rồi mới xảy ra chuyện, ta tin họ sẽ chạy đến đây sớm thôi.” Quyền Mạch Ngự nhìn Tư Tuyết và đáp.
Tư Tuyết hiểu ra. gật đầụ
Sau đó, Quyền Mạch Ngự ngồi xổm xuống nhìn vết thương trên đùi của Tư Tuyết, nhíu mày. Hắn trầm giọng hỏi “Vết thương này là do ám khí gây nên?”
Tư Tuyết hơi sững sờ, sau đó gật đầu “Cứ cho là như vậy đi.”
Những người đuổi theo giết nàng đều là những người mà nàng rất tin tưởng nên nàng mới thiếu cảnh giác. Nếu có một ngày nàng có thể quay trở lại thì nhất định sẽ không tha cho chúng
Nếu không nhờ có Lăng Chiến giúp đỡ, nàng chắc chắn sẽ không trốn thoát được.
Nghĩ đến Lăng Chiến, Tư Tuyết vô thức chạm vào chiếc đồng hồ bỏ túi ở trước ngực, trong lòng có chút an tâm. Thật may mắn, nó vẫn còn ở đó.
“Chờ trẫm một chút.” Nói rồi Quyền Mạch Ngự đứng dậy đi nhặt củi để đốt.
Sau khi trở về, Quyền Mạch Ngự nhóm lửa bên cạnh Tư Tuyết, lấy một con dao găm ở bên hông mình xuống.
Vừa thấy được con dao găm kia, con mắt của Tư Tuyết sáng rực lên, nàng nhịn không được huýt sáo.
“Con dao găm này không tệ nha.” Tư Tuyết cảm thán.
Thanh kiếm mà nam nhân này vừa sử dụng đã là một thanh kiếm tốt rồi, bây giờ lại đến con dao dăm này, nó cũng không kém hơn thanh kiếm kia chút nào. Đúng là một kẻ có tiền mà.
Quyền Mạch Ngự hơi ngước mắt liếc Tư Tuyết một cái, làm cho Tư Tuyết có một chút bối rối.
“Dao găm này có tên là Chi Huy, trong bảng xếp hạng binh khí, nó tạm thời đứng thứ nhất.” Quyền Mạch Ngự nhẹ giọng giải thích.
Nghe Quyền Mạch Ngự nói vậy, Tư Tuyết có chút sững sờ.
Xếp hạng thứ nhất à... Vậy lợi hại lắm nhỉ.
“Uầy, các người dựa vào gì để xếp hạng binh khí vậy? Tại sao lại nói là tạm thời?” Tư Tuyết không khỏi tò mò, nhịn không được hỏi.
Thỉnh thoảng trên đời vẫn có thanh bảo kiếm bị chôn vùi trong bụi, có lúc cũng sẽ xuất hiện một thanh kiếm tốt hơn, nhưng dù vậy cũng không thể lập tức chen lên bảng xếp hạng được.
“Thứ hạng của binh khí dựa vào người sử dụng chúng.” Quyền Mạch Ngự nhẹ giọng trả lời.
Tư Tuyết nghe vậy thì giật mình. Vậy có nghĩa là vì Chi Huy nằm trong tay của Quyền Mạch Ngự nên mới đứng thứ nhất?
“Nói một cách đơn giản, Chi Huy ở trong tay ta thì được hạng nhất, mà nếu ở trong tay của ngươi thì không có trong bảng xếp hạng.” Quyền Mạch Ngự nghĩ Tư Tuyết chưa hiểu nên kiên nhẫn giải thích một lần nữa.
“Đã hiểu rồi...” Tư Tuyết méo miệng, trả lời mà mặt buồn xo.
Thật là, sao hắn có thể tổn thương người khác như vậy chứ, nàng cũng rất lợi hại mà. Nhưng nàng đã suy nghĩ kĩ rồi, sau này nàng sẽ lui về ở ẩn, sẽ không giết người bừa bãi nữa, giờ nàng đã đến cổ đại thì cứ thoải mái sống theo ý mình đi.
Đương nhiên, trước lúc đó nàng phải ở bên cạnh Quyền Mạch Ngự tròn một tháng. Nhưng mà như thế này cũng tốt, vừa vặn có thể “mượn” chút vàng bạc của Quyền Mạch Ngự xài cũng hay.
Quyền Mạch Ngự không nói gì thêm, hơ qua con dao găm trên ngọn lửa một lúc rồi quay đầu nhìn Tư Tuyết, tùy ý lấy một cành cây dưới đất đưa cho nàng.
Quyền Mạch Ngự thản nhiên nói “Cần không? Ngươi cắn cái này đi.”

⬅ Trước Tiếp ➡