Lam Bắc Thần nói xong liền lắc đầu, giống như cảm thấy Phong Tố Cẩn có chút không biết tự lượng sức mình.
Không ai biết ở trên tầng cao nhất của bệnh viện, có người nhìn xuyên qua cửa sổ, một màn ở dưới lầu đều hiện rõ trong mắt.
⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹
Vote chương để sớm có chương mới nha ♥
Edit by Link
⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹
Liễu Thi Nhã nhìn một màn này, đôi mắt quyến rũ lóe lên một đạo ánh sáng nham hiểm.
Cô ta nhìn chằm chằm vào tình cảnh dưới lầu, móng tay thiếu chút nữa đã đập lên trường, dễ dàng nhận thấy cô ta đang chịu đựng tâm tình gì.
Đợi đến khi thấy xe của Lam Bắc Thần rời đi, ánh mắt vẫn nhìn vào Phong Tố Cẩn đang đứng nơi đó, khóe miệng cong lên một độ cong quỷ dị.
Tiếp đến, cô ta gọi một cuộc điện thoại.
"Giúp tôi tra tư liệu của Phong Tố Cẩn, càng chi tiết càng tốt, nhanh chóng!"
Sau khi cúp điện thoại, Liễu Thi Nhã vuốt vuốt điện thoại, thấp giọng tự nói.
"Phong Tố Cẩn, Lam Bắc Thần là của tôi, cô muốn cướp cũng cướp không được!"
...
Phong Tố Cẩn đứng rất lâu trong bóng đêm, sau đó mới di chuyển đôi chân cứng nhắc đi ra ngoài. Bởi vì đứng lâu nên chân của cô có chút tê dại, cho nên thân thể đi đường cũng có chút chật vật.
Lam Bắc Thần cũng không muốn giúp cô, người xa lạ cũng sẽ không muốn giúp!
Phong, Lam hai nhà không còn cách nào để kết thông gia, lấy tính tình máu lạnh tàn nhẫn của lão phu nhân, nhất định sẽ chặt đứt tài chính trị liệu cho cha, như thế thì cha cô sẽ chết.
Cô mơ màng bước đi, cũng không biết đi được bao lâu, chân cũng bắt đầu đau, nghe thấy tiếng nhạc, cô mới phục hồi lại tinh thần.
Lúc này cô mới phát hiện mình đi đến bên ngoài một quán bar.
Dạ Vị Miên!
Đây là động tiêu tiền nổi tiếng ở Bắc Quyền Thành, là địa phương giải trí của con em quyền quý.
Phong Tố Cẩn kinh ngạc hé mắt nhìn.
"Tiểu thư, hoan nghênh đến chơi!"
Phong Tố Cẩn còn nhớ kỹ thời đại học, có người từng nói ca hát khiêu vũ ở chỗ này, đãi ngộ rất cao.
Lúc trước chân của cô bị thương, bác sĩ nói không thể tiếp tục khiêu vũ. Nhưng vì cứu cha, cô muốn thử một lần, coi như là chân bị phế đi, cô cũng muốn kiên trì cứu cha!
Nội tâm Phong Tố Cẩn không kịp nghĩ quá nhiều, hiện tại đầu óc của cô như một sợi dây cung, chỉ muốn kiếm tiền cứu trị cho cha.
Cô mờ mị đi vào, tìm được sân khấu.