Phong Tố Cẩn chính là đang chịu đựng đau đớn, run run mà nói ra mấy lời này.
Quân Mặc Hàn cẩn thận bế cô lên.
"Yên tâm, cha em sẽ được điều trị tốt."
Quân Mặc Hàn ôm Phong Tố Cẩn rời đi, cha cô cũng được bảo tiêu của hắn cẩn thận mang đi theo.
Đương nhiên, mười mấy tên côn đồ cũng bị đám bảo tiêu ném ra ngoài, đi đứng đều đứt đoạn, thế là bọn họ cũng có một tháng để mà nghỉ ngơi cho tốt.
"A... Cuối cùng cũng đi rồi, làm tôi sợ muốn chết, vừa nãy tôi còn không dám thở mạnh..."
"Cô nhìn anh ta cùng đám bảo tiêu đi, cứ như là thần chết vậy."
"Hình như cô gái kia là Phong tiểu thư? Cái người vừa được anh ta bế đi ấy?"
"Tôi thấy anh ta đối xử với cô ấy như vậy, chắc chắn không phải là quan hệ bình thường."
"Có người đàn ông như vậy che chở, còn ai dám khi dễ Phong tiểu thư!"
Beta: Tiêu Nguyệt
Phong Tố Cẩn dựa vào trong lồng ngực của Quân Mặc Hàn, lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác ấm áp và được bảo vệ.
Có điều, cô có thể tin hắn sao?
Nhưng bất kể như thế nào, hắn cũng đã cứu cô.
"Quân tiên sinh, cảm ơn anh đã cứu tôi, sự việc hôm nay..."
Quân Mặc Hàn cúi đầu nhìn Phong Tố Cẩn, "Suỵt, em đang bị thương nặng, đừng nói chuyện, tôi đưa em đi bệnh viện."
Quân Mặc Hàn đưa Phong Tố Cẩn đến bệnh viện tốt nhất ở Bắc Quyền Thành, cũng an bài cho cha cô phòng hộ lý cao cấp.
Phong Tố Cẩn vốn dĩ muốn đợi lúc nào đó rồi sẽ cảm ơn, nhưng sau đó lại đau đến ngất đi.
Quân Mặc Hàn thở dài ở bên tai cô, hắn chưa từng thấy cô gái nào yếu ớt nhưng lại cố gắng mạnh mẻ như cô.
Cô rõ ràng đau đến sắc mặt đã trắng bệch, toàn thân đều đang run rẩy, nhưng lại chưa từng rơi một giọt nước mắt, cũng chưa từng nói một câu yếu ớt trước mặt hắn.
Hắn nhận được báo cáo của Dạ Tinh, liền khẩn trương đi đến viện điều dưỡng, kết quả vẫn là chậm mất một bước, làm cô bị thương.
Quân Mặc Hàn luôn canh giữ ở bệnh viện.
Một giờ sau, Khâu Văn Tranh cầm phim chụp cùng báo cáo đưa cho Quân Mặc Hàn xem.
"Rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào? Tối hôm qua chẳng phải còn đang yên ổn, hôm nay sao lại biến thành cái dạng này, cũng may vết thương không nghiêm trọng, phần lớn là bị thương ngoài da, có điều có hai khúc xương đã bị gãy, cần phải phẫu thuật, sau đó phải điều dưỡng thật tốt."
Khâu Văn Tranh nhìn sắc mặt Quân Mặc Hàn trầm xuống, do dự nói.
"Còn có chuyện, không biết cậu có muốn nghe hay không."