"Cô gái nhỏ, còn khổ sở vì chuyện buổi trưa sao?"
Phong Tố Cẩn đột nhiên nghe thấy tiếng của nam nhân, thanh âm như đàn cổ, trầm thấp động lòng người. Đôi mắt thanh tịnh của cô lóe lên.
"Tôi không phải là cô gái nhỏ, năm nay tôi đã hai mươi ba, sang năm liền hai mươi bốn tuổi rồi."
"A?"
Quân Mặc Hàn hơi nhíu mi tâm, ngữ điệu có chút giương lên, càng trêu chọc lòng người.
Chẳng biết tại sao, Phong Tố Cẩn đột nhiên lại muốn giải thích nguyên nhân.
"Tôi không phải vì chuyện buổi trưa, tôi là bởi vì..."
"Chị, chị ơi...!"
Giọng nói hưng phấn của Phong Tố Phỉ đột nhiên vang lên, đánh gãy lời giải thích của cô.
Phong Tố Cẩn vừa nhìn rồi nói.
"Cảm ơn Quân thiếu, tôi đến nơi rồi."
Dạ Tinh cũng vừa lúc dừng xe.
Phong Tố Cẩn vừa muốn xuống xe, tay lại bị Quân Mặc Hàn giữ lại, loại cảm giác ôn nhuận phảng phất kia làm tim cô khẽ run động. Phong Tố Cẩn sững sờ nhìn hắn, chỉ thấy Quân Mặc Hàn cầm lấy cây bút trong túi âu phục, viết số điện thoại và tên của hắn vào lòng bàn tay cô.
"Tôi nghĩ cô sẽ cần giúp đỡ, khi đó hãy gọi đến số điện thoại này."
Phong Tố Cẩn còn đắm chìm trong cảm xúc vừa mới dấy lên, tựa hồ còn chưa có hoàn hồn. Dạ Tinh xuống xe, mở cửa cho họ.
Trước cửa xe, Dạ Tinh nói với Phong Tố Cẩn.
"Phong tiểu thư, cô tin tưởng Quân thiếu sẽ không sai. Quân thiếu không phải người mà Lam Bắc Thần kia có thể so sánh được."
⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹
Vote chương để sớm có chương mới nha ♥
Edit by Link
⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹
Sau khi xe rời đi, Phong Tố Cẩn vẫn đứng ở đó có chút thất thần.
Cô nhìn lấy ba chữ Quân Mặc Hàn như rồng bay phượng múa trong lòng bàn tay, dù chữ viết này trông rất đẹp nhưng lại mang theo khí tức nội liễm.
Người khác đều nói nét chữ như nét người, như thế có thể tưởng tượng ra được hắn là người như thế nào rồi.
Vừa nãy hắn nắm lấy tay cô, trong phút chốc có một loại cảm xúc truyền tới đáy lòng, làm trái tim của cô không thể không chế mà đập nhanh hơn một chút.
Nghĩ đến câu nói cuối cùng của người lái xe kia, cô cúi đầu trầm tư. Cho dù là như thế nào thì hiện tại nội tâm của cô đang vô cùng cảm kích.
Phong Tố Cẩn thở dài, dắt theo em gái đi về ngôi nhà mà bọn họ từng sinh sống.
Khu nhà nhỏ này vẫn không hề thay đổi, cô cũng thường bớt chút thời gian trở về thăm nhà. Khi đến nơi, những khoảng thời gian vui vẻ lần lượt hiện ra trong đầu, xua tan đi sự buồn bã trên người cô.