Ninh Nhứ dậy rất sớm, lúc này sắc trời vẫn còn trắng bạc, A Nguyệt chắc cũng chưa thức nhưng nàng đã ăn mặc chỉnh tề, đang định đi gọi A Nguyệt thì nàng nghe được phía sau vang lên tiếng bước chân.
Là Dạ Chỉ, chàng vẫn còn khoác áo ngủ, đang chậm rãi đi về phía nàng.
Ninh Nhứ chỉ vội liếc nhìn chàng rồi quay lại ngay, trong lòng nàng đang gấp gáp, không thể nấn ná thêm nữa.
Khi nàng chỉ còn cách cửa một bước, bỗng dưng có người ôm nàng từ đằng sau, hơi thở ấm áp phả lên tóc nàng.
“Hôm nay mặc đẹp vậy à…” Dạ Chỉ ngửi mùi thơm trên tóc nàng, biết rõ nàng vì ai mà như thế, nhưng vẫn buộc bản thân phải mặc kệ.
“Đừng cản ta.” Giọng Ninh Nhứ vừa quả quyết vừa kiên định, muốn thoát khỏi vòng tay chàng.
“Nàng là thê tử của ta.” Dạ Chỉ nghèn nghẹn nói, thậm chí còn có chút đáng thương.
Nghe chàng nói thế Ninh Nhứ ngẩn người, sau đó nàng bình tĩnh lại, không khỏi mềm lòng, do dự một lát rồi nói “Ta không thể không quay về, chàng buông tay ra đi.”
Dạ Chỉ hiếm khi hành động theo cảm tính lại lắc đầu, ôm nàng càng chặt hơn, bàn tay vuốt ve bụng bằng phẳng của nàng, trong đầu đột nhiên nảy ra một suy nghĩ. Nếu như nàng mang thai cốt nhục của chàng, có phải sẽ không thể đi một cách tự nhiên như vậy hay không.
Chàng lập tức tự phủ định, mấy ngày nay nàng với chàng chung chăn chung gối, e là nàng sẽ không bỏ sót chén canh tránh thai nào, sao chàng lại có thể suy nghĩ như vậy được.
Ninh Nhứ kéo ngón tay chàng ra, Dạ Chỉ đành cắn răng nới lỏng vòng tay.
“Ngày mai...” Dạ Chỉ nhìn bóng dáng nàng vội vàng rời đi còn Ninh Nhứ đang cân nhắc nên nói gì, nàng hơi nghiêng người nói với chàng “Lần này thiếp đi có lẽ sẽ ở lại vài ngày, Vương thượng không cần chờ thiếp.”
Dạ Chỉ âm thầm siết chặt tay, chợt gằn giọng “Ừ, đi đi.”
Tuy rằng chàng muốn ngay lập tức ôm nàng lên giấu vào phòng, nhưng đã đáp ứng với nàng rồi thì có ghen hơn nữa chàng cũng phải chịu đựng.
...
Nam Chiêu Quốc và Dạ Lan Quốc chỉ cách nhau một con sông, Ninh Nhứ theo A Nguyệt và thị vệ ngồi thuyền vài canh giờ thì đã tiến vào lãnh thổ Nam Chiêụ
Lần này nàng đột ngột đến nên cũng không có người ra đón, nghe nói Hướng Cảnh Niên đang ở hành cung tịnh dưỡng thì vội vàng ra lệnh cho đoàn xe chạy đến đó. Bởi vì đội hình hơi đông nên trên đường đã kinh động không ít quan binh, may mà nàng còn giữ lại lệnh bài lúc trước Hướng Cảnh Niên cho nàng, trong lúc rối ren cũng xem như an ổn đến nơi.
Ninh Nhứ vừa đặt chân xuống đã cảm thấy căng thẳng, nàng sống ở Nam Chiêu hơn 10 năm cũng chưa bao giờ bước chân lên vùng đất này với tâm trạng như bây giờ.
Nàng lệnh cho người hầu chờ ở ngoài hành cung, tự mình đến gần cửa thì nhìn thấy thủ vệ là một gương mặt quen thuộc, có chút kinh ngạc gọi y “Tề thị vệ?”
Tề thị vệ nhìn thấy Ninh Nhứ thì ngẩn ra, sau đó lại cảnh giác hỏi “Ninh Nhứ? Sao lại là cô?” Y nói xong chợt nhớ đến thân phận của nàng, cảm thấy không ổn nhưng nàng đã tiếp tục hỏi.
“Cảnh Niên ca ca tịnh dưỡng ở đây à? Vết thương của huynh ấy đã khỏi chưa? Huynh ấy có khỏe không?”
Ánh mắt Ninh Nhứ vừa ân cần vừa lo lắng hỏi liên tiếp, Tề thị vệ suy nghĩ một lát rồi cung kính thở dài đáp “Quân thượng rất mạnh khỏe, nhưng thân phận của Người hiện giờ không thích hợp, mời Người trở về.”
Trong lòng Ninh Nhứ hơi kích động, tiến lên một bước nói “Không được, ngươi để ta gặp huynh ấy một lần ta mới yên tâm, huynh ấy nhất định cũng muốn gặp ta...”
Tề thị vệ lại muốn khuyên ngăn nhưng nhớ tới Ninh Nhứ đường xá xa xôi đến đây, lúc này lại quyết tâm muốn gặp, nên sai thuộc hạ vào bẩm báo để trấn an Ninh Nhứ, không để nàng khó chịụ
Thuộc hạ truyền lời rất nhanh đã quay lại, thì thầm vài câu, Tề thị vệ sau khi nghe xong liền tiếc nuối nói “Thứ lỗi tại hạ bất lực.”
Ninh Nhứ không tin được, nhíu mày hỏi “Có ý gì?”
“Là... ý của Quân thượng.” Sau khi cân nhắc, Tề thị vệ không nói với nàng nguyên văn câu nói của Hướng Cảnh Niên mà chỉ bổ sung một câu, “Quân thượng đang tịnh tâm dưỡng thương, không tiện gặp khách.”
Khách… Giờ nàng đã trở thành khách rồi à...
Ninh Nhứ nhẹ bước rời khỏi cửa cung như thể có người đã rút đi hồn phách của nàng, nếu như A Nguyệt không kịp đỡ, e rằng nàng đã ngã xuống.
Bầu trời lúc này đã sập tối, khi nước mưa lạnh thấu xương rơi xuống người nàng, Ninh Nhứ mới hoàn hồn, nàng đưa mắt nhìn về bốn phía. Nam Chiêu Quốc trong mưa tựa như mộng ảo, còn nàng chính là người vẫn chưa chịu buông bỏ giấc mộng đó.
Bởi vì nàng đi rất chậm nên lúc vào xe ngựa đã bị cảm lạnh, ho khan vài tiếng, toàn thân run rẩy. Nghĩ đến nhóm người hầu vẫn còn đang chờ mệnh lệnh của mình, nàng nhắm mắt lại, ngón tay siết chặt rồi thả lỏng, mơ hồ nói trong tiếng thở dài “Trở về thôi.”