Từ trong phòng ra tới, Thường Tuệ Tuệ có chút chật vật, móng vuốt mèo ở mu bàn tay cô ấy để lại mấy dấu đỏ, cô ấy ô ô ô mà ôm Mạnh Thiển Thiển cánh tay.
“Đau chết mất.”
Mạnh Thiển Thiển đỡ cô ấy “ Đáng đời cậu, may mắn tiểu quất đã tiêm thuốc, bằng không cậu cũng phải đi tiêm.”
Thường Tuệ Tuệ ô ô mà giả khóc.
Diệp Lam cùng Chu Phương hai người cười muốn điên rồi.
Chu Ngạn cùng Đường Tuyển cũng cười, Chu Ngạn cầm theo túi xách của Mạnh Thiển Thiển, hai nam sinh đưa các cô mấy nữ sinh về ký túc xá, Mạnh Thiển Thiển từ trong tay Chu Ngạn nhận lấy túi nhỏ, cùng bọn họ vẫy tay, “Học trưởng ngủ ngon.”
“Ngủ ngon, học muội.”
Chu Ngạn cùng Đường Tuyển đứng ở cửa thang lầu, nhìn theo các cô lên lầu, nhìn các cô đi lên sau mới xoay người rời đi. Bốn người ở lầu 3, Mạnh Thiển Thiển cùng Diệp Lam đem Thường Tuệ Tuệ dùng sức đẩy đến trên giường, hai người mệt đến thở hồng hộc, liếc nhau, ngay sau đó cười rộ lên, Chu Phương lấy áo ngủ dựa vào cầu thang nhìn Mạnh Thiển Thiển hỏi “Cậu cảm thấy học trưởng nào tốt?”
Mạnh Thiển Thiển sửng sốt.
Chu Phương cười, “Cậu đừng tưởng rằng chúng tớ nhìn không ra, Chu Ngạn học trưởng cùng Đường Tuyển học trưởng đều đối với cậu có hảo cảm, kỳ thật ta cảm thấy Chu Ngạn học trưởng càng đáng tin cậy hơn một chút.”
Diệp Lam gật đầu “Mình tán đồng, Đường Tuyển học trưởng có điểm cà lơ phất phơ, miệng rất biết ăn nói, loại này rất được nữ sinh thích.”
Mạnh Thiển Thiển nhấp môi, nửa ngày lắc lắc đầu, lại không biết lắc đầu làm gì, liền đi hướng ban công rửa tay. Chu Phương đi theo tiến vào, cười nói “Bất quá thật ra cũng không cần áp lực, cậu cố lên.”
Cô ấy cười vỗ vỗ bả vai Mạnh Thiển Thiển.
Mạnh Thiển Thiển nhìn dòng nước, trong đầu hiện lên tiết học âm nhạc, anh đem sách vở che ở trước mặt hai người, đầu ngón tay lấp kín môi cô, cười hư hỏng, sau đó cầm một cái kính vạn hoa đưa cho cô, chuyển động kính vạn hoa, bên trong một con mèo con màu trắng dẫm lên cầu vẫn luôn chuyển, đặc biệt đáng yêụ
“Ai.” Cô hoàn hồn, nhẹ nhàng mà thở dài, Thành Ấm nói đúng, khoảng thời gian đẹp đẽ nhất đã mất đi.
Chu Ngạn cùng Đường Tuyển trở lại ký túc xá, Ứng Hạo mở ra máy tính đang xem đánh giá ô tô, Đường Tuyển đối cái này cũng cảm thấy hứng thú, lập tức kéo ghế dựa ngồi xuống.
Ứng Hạo tắm rồi, mặc áo màu đen cùng quần dài màu xám, biểu tình lười biếng. Chu Ngạn cầm áo ngủ, nói “Đường Tuyển, nhường Thiển Thiển cho tôi đi.”
Đường Tuyển sửng sốt.
Ứng Hạo thu mắt.
Vài giây sau, Đường Tuyển cười quay đầu lại nhìn Chu Ngạn, “Dựa vào cái gì?”
Chu Ngạn dựa vào tủ quần áo cười nói “Hiển nhiên có thể thấy được, cô ấy càng thích hợp với tôi hơn.”
Đường Tuyển cười, đứng lên, nói “Cậu dùng chút tâm cơ, đừng cho là tôi không biết, tôi liền lười cùng cậu so đo mà thôi.”
Chu Ngạn nhướng mày, không phủ nhận.
Đường Tuyển “Vẫn là dựa vào bản lĩnh đi.”
Anh ấy vỗ ghế dựa Ứng Hạo, “Hạo, cậu thấy thế nào.”
Ứng Hạo cười khẽ.
“Hỏi tôi làm gì? Tôi bảo các cậu cút, các cậu liền cút sao?”
Chu Ngạn “.....”
Đường Tuyển “Cũng đúng, cậu cùng Thiển Thiển lại không thân.”
Ứng Hạo chân dài để xuống, rũ mắt không trả lời, bên tai là thanh âm của người đánh giá, “Hôm nay chúng ta muốn đánh giá chiếc xe mới nhất của Hoa Tinh......”
Tác giả có lời muốn nói Này chương tiếp tục một trăm bao lì xì, ngày mai thấy, moah moah.
Mùa thu ở Hải Thành có hơi dài, nên mùa đông mùa tới ngay sau mùa thu, ánh mặt trời không hề nhiệt liệt như vậy, trời đầy mây, mọi người cũng muốn lười.
Hôm nay chỉ có một tiết, học xong mấy khóa ngày mai chính là cuối tuần, đồng thời, hôm nay cũng là ngày đưa những con mèo, con chó kia đi triệt sản.