⬅ Trước Tiếp ➡
“Kỳ thật liền ướt một chút mà thôi.” Mạnh Thiển Thiển lắc đầu, đi theo Chu Ngạn hướng hướng ký túc xá đến, Chu Ngạn lấy ô che mưa đi ở bên tay trái cô, chắn cho cô nước mưa.
Nơi này ánh đèn lờ mờ, Mạnh Thiển Thiển bụng từng đợt mà đau đớn, Chu Ngạn nhất thời cũng không nghĩ tới bà dì linh tinh, đỡ cô, Mạnh Thiển Thiển cũng cố ý che dấu biểu tình chính mình.
Rốt cuộc đến ký túc xá, Mạnh Thiển Thiển đứng thẳng thân mình, cười nói “Học trưởng, em lên trước đây.”
“Bụng em có đỡ chút nào không? Muốn mua thuốc hay không không?” Chu Ngạn nhìn bụng cô một cái, nhưng cô là con gái, anh cố thu hồi tầm mắt. Mạnh Thiển Thiển cười lắc đầu, “Không có việc gì, có thể là bị cảm lạnh, em lên lầu lấy nước ấm chườm thì sẽ tốt thôi.”
“Vậy em mau đi lên đi.”
“Được, tạm biệt học trưởng.”
Nói xong, Mạnh Thiển Thiển liền xoay người đi lên thang lầu, Chu Ngạn bung dù đứng ở dưới, thẳng đến khi không nhìn thấy thân ảnh của cô mới rời đi.
Đi vào lầu 3, đóng cửa lại, nhưng là bên trong lộ ra ánh sáng, Mạnh Thiển Thiển đẩy cửa ra, bên trong có ánh sáng chiếu tới, làm cô nháy mắt cảm thấy ấm áp nhiềụ
Thường Tuệ Tuệ đang đắp mặt nạ vừa quay đầu lại nhìn đến bộ dáng cô, “Sao lại thế này? Đi lấy tiền như thế nào gặp mưa sao?”
Nói, cô lập tức đi lên trước đỡ lấy Mạnh Thiển Thiển, Mạnh Thiển Thiển cười cười, nói “Quên mang ô, mới vừa lên cầu vượt trời liền mưa.”
Sột soạt, Diệp Lam cùng Chu Phương cũng từ trên giường xuống, nói “Vừa mới nãy mình đã gửi tin nhắn cho cậu, nhưng cậu không trả lời, mình còn nghĩ xem có nên tìm Chu Ngạn học trưởng hay không .”
“Di động hết pin.” Mạnh Thiển Thiển ngồi xuống, Thường Tuệ Tuệ gỡ xuống áo khoác trên bả vai cô, run run, cười nhẹ, “Học trưởng đưa cậu trở về đi phải không?”
Mạnh Thiển Thiển cười, cô ôm bụng, Diệp Lam xuống dưới đổ cho cô một ly nước ấm, cúi đầu liếc nhìn cô một cái, “Cậu có phải hay không.....”
“Bà dì tới, đau quá a.” Cô cuối cùng có thể nói ra, Thường Tuệ Tuệ vừa nghe, “Đen đủi muốn chết, gặp mưa lại tới dì, có thể không đau sao? Cậu nhanh đi tắm rửa.”
Chu Phương ở trên giường đi xuống chỉ vào ngăn kéo của mình, “Trong ngăn kéo của mình có nước đường đỏ, lấy uống.”
Diệp Lam đi qua kéo ra ngăn kéo, từ bên trong lấy ra nước đừơng đỏ, lấy qua bình giữ ấm của Mạnh Thiển Thiển, trực tiếp pha cho cô một bình đầy. Mạnh Thiển Thiển nhìn các bạn cùng phòng, trong lòng ấm áp, cô đứng dậy, cầm áo ngủ tiến vào phòng tắm.
Bụng vẫn đau, từng đợt mà đau, vết máu ra một ít, cũng may không quá lớn. Tắm sạch với nước ấm nóng hầm hập, cô lau tóc đi ra, liền nghe được cách phòng ký túc xá bên cạnh thanh âm cười to, thoạt nhìn bộ dạng thực vui vẻ. Thường Tuệ Tuệ ấn di động nói “Chậc, Lâm Phiêu học tỷ chắc cao hứng muốn chết.”
“Làm sao vậy?” Diệp Lam hỏi.
Thường Tuệ Tuệ “Nghe nói Ứng Hạo học trưởng mua một chiếc xe cũng hãng T, giá hơn trăm vạn đó, là nhập khẩụ”
“Kia có quan hệ gì với Lâm Phiêu học tỷ?” Diệp Lam hỏi.
Thường Tuệ Tuệ “Đương nhiên là có, cậu xem a, Ứng Hạo học trưởng mua cho Lâm Phiêu học tỷ một cái túi như vậy, đó có phải cần mua một chiếc xe tốt mới xứng, mang theo túi xách đắt ngồi siêu xe, từ đây đi lên đỉnh cao nhân sinh.”
Mạnh Thiển Thiển trầm mặc mà mở máy sấy, vù vù mà sấy tóc. Sấy tóc xong, ký túc xá trừ bỏ Thường Tuệ Tuệ, Diệp Lam cùng Chu Phương đều đi ngủ. Mạnh Thiển Thiển đem tóc trên mặt đất đều lấy lên, ném đi, sau đó mới tắt đèn lên giường, nằm ở trên giường cảm giác mệt mỏi đột nhiên ập tới, nhưng là đau đớn càng nhiều, cô đau chính là tới dì cả, có khi đau đến phải uống thuốc, nhưng cái này lại không thể ăn nhiềụ Cô lấy ra di động.
Chu Ngạn Học muội? Ngủ rồi sao? Em hiện tại thế nào?
⬅ Trước Tiếp ➡