⬅ Trước Tiếp ➡
Tôn Khả An cầm cánh vịt chặt xong đi tới phía trước lôi kéo khách hàng ăn thử.
Do học múa từ nhỏ cộng thêm khí chất đặc biệt trên người, mặc dù hiện tại cô chưa gây hẳn xuống nhưng vẫn có thể thu hút ánh mắt của nhiều người. Giọng cô dịu dàng nhỏ nhẹ chẳng mấy ai có thể từ chối lời mời của cô gái xinh đẹp cả.
Người xung quanh vây tới càng lúc càng nhiều, có những người vì lòng tò mò còn chủ động ghé tới.
Phần ăn thử trên tay cô nhanh chóng bị ăn hết, khi cô chuẩn bị trở lại lấy thêm thì thấy thau cánh vịt kho nhỏ trước mặt ba cô đã bán sạch trơn rồi.
Tôn Cường Quốc gói xong phần cánh vịt kho cuối cùng mới lau mồ hôi trên trán mình, ông cười nhìn khách hàng đứng trước sạp chưa mua được “Thật ngại quá, cánh vịt hôm nay bán hết rồi.”
“Hả hết rồi à? Tôi mới ăn thử một miếng thấy ngon quá chừng, mai còn tới không?” Có vài chị gái ghé tới trước sạp cúi đầu nhìn chiếc thau nhỏ đã trống trơn nói bằng giọng hơi thất vọng.
“Mai tôi còn tới nữa, mai mọi người ghé đây tôi tặng thêm mấy cái cánh vịt.”
“Được, cám ơn chú ”
Khách đứng trước sạp bỏ đi hết, Tôn Cường Quốc ngẩn người nhìn chiếc thau nhỏ trống không mất một lúc lâụ Chỉ trong nửa tiếng đồng hồ ngắn ngủi mà ông đã bán hết sạch rồi.
Nhìn nó khiến trong lòng ông sinh ra cảm giác thành tựu đã lâu chưa từng có.
“Ba Con đã nói nhất định sẽ có người thích mà.”
“Ừm.” Tôn Cường Quốc cười rạng rỡ, xem ra ông rất vui.
“Đi thôi Dọn đồ về nhà ”
Ngày đầu tiên bày bán bọn họ làm không nhiều, tổng cộng chỉ bán được bảy tám trăm tệ, trừ tiền vốn ra lời được hai ba trăm tệ. Số tiền này tuy không nhiều nhưng đã đủ khiến Tôn Cường Quốc cảm thấy vui mừng.
Buổi tối trên đường về nhà, Tôn Cường Quốc còn đặt biệt mua một chậu hoa đẹp cho Liễu Tinh.
“Mấy hôm nay mẹ con cực lắm rồi, hy vọng nó có thể khiến mẹ con vui lên một chút.” Tôn Cường Quốc ôm chậu hoa vui vẻ nói.
“Đồ ba mua nhất định mẹ sẽ thích thôi ạ.”
Hai người vừa về tới nhà thì thấy trong phòng khách hãy còn bày trà nước chưa kịp dọn, vừa nhìn là biết tối nay chắc hẳn có người tới đây rồi.
Tôn Cường Quốc vốn đang có tâm tình không tệ phút chốc nghiêm mặt lại, khoảnh khắc nhìn thấy Liễu Tinh từ trong bếp đi ra mới thầm thở phào một hơi.
“Mấy người đó tới nữa rồi phải không?” Tôn Cường Quốc nhìn Liễu Tinh hỏi.
“Ừm.” Liễu Tinh đi tới trước bàn khom lưng vừa dọn tách trà vừa khẽ giọng nói “Giờ trong tay không có bao nhiêu tiền nên chỉ có thể nói họ thong thả thêm mấy ngày. Có điều anh đừng lo, người hôm nay tới là anh họ em dễ nói chuyện hơn.”
“Hôm nay buôn bán thế nào?” Liễu Tinh nói xong cười dịu dàng hỏi Ôn Quốc Cường.
“Khá tốt, kiếm được mấy trăm tệ.” Tâm tình Tôn Cường Quốc tốt lên, ông đưa chậu hoa trong lòng cho Liễu Tinh “Tặng em cái này.”
“Hoa đẹp quá.” Liễu Tinh đưa tay nhận lấy, trong mắt tràn đầy ý cười. Xưa nay bà rất thích trồng hoa, đặc biệt hoa do ông xã tặng bà càng khỏi phải nói.
Tôn Cường Quốc ưỡn ngực nhìn bà nói một cách nghiêm túc “Sau này em không cần cực nhọc như vậy nữa, ông xã có thể nuôi em.”
Tôn Khả An nhìn hết nổi nữa rồi, cô chạy về phòng của mình trước. Cô không còn là đứa con nít nữa, cô hiểu rõ hoàn cảnh gia đình. Người tới vào tối hôm nay có lẽ là đến để đòi tiền, trong nhà vì chữa bệnh cho cô và ba cô nên nợ rất nhiều tiền.
Kiếp trước ba mẹ cô gánh vác tất cả, nợ nần được họ cực lực kiếm từng đồng trả, cuối cùng bất đắc dĩ lắm buộc phải bán căn nhà này để trả nợ. Căn nhà này tuy không lớn nhưng là nơi cô sinh sống mười mấy năm, cô không hy vọng nó bị bán mất.
Mở máy tính lên, Tôn Khả An viết truyện một hồi. Trang mạng cô ký hợp đồng có thể viết truyện dài hoặc truyện ngắn đều được.
⬅ Trước Tiếp ➡