⬅ Trước Tiếp ➡
Năm đó khi hai người gặp gỡ là lúc Cố Đình vừa ra tù không bao lâu, người dơ bẩn, mặt mày dữ tợn không có ai dám tới gần anh. Cô là người duy nhất không sợ anh, là người đi giúp anh.
Thật ra giờ nghĩ lại có lẽ không phải không sợ, chẳng qua cô khi ấy đã mất hy vọng vào cuộc sống rồi, đến cái chết cô còn không sợ nữa huống chi là một con người.
Nghĩ tới chuyện trước khi, trong lòng cô vừa đắng vừa ngọt, cô chợt rất muốn rất muốn gặp lại Cố Đình thời niên thiếụ
Nhưng đến khi nào cô mới tìm được anh đây?
Tôn Khả An bên này mất ngủ, Lý Diệu Bạch bên kia cũng mất ngủ luôn. Bà nội ngủ rồi, Lý Diệu Bạch lên ban công hút điếu thuốc.
Đốm thuốc lập lòe trên ban công mờ tối, Lý Diệu Bạch càng nghĩ càng thấy buồn bực, cậu mở điện thoại gọi cho một số.
“Alo anh Diệu, nửa đêm nửa hôm có chuyện gì vậy ạ? Em sắp ngủ được rồi.”
Lý Diệu Bạch im lặng hồi lâu rồi cất giọng “Cánh vịt của tao đâu?”
“……”
Bên kia nói bằng giọng đầy bất lực “Anh hai, giờ là mấy giờ rồi hả? ? Anh cảm thấy cánh vịt của anh còn lành lặng nữa không??”
“Bọn mày ăn hết không chừa lại miếng nào à?”
“Đâu có đâu, trên đường về gặp phải anh Đình, số cánh vịt đó bọn em chưa ăn miếng nào cho anh Đình hết rồi.”
“……”
Mấy hôm nay Lý Nguyệt Nguyệt không tới kiếm chuyện nữa, giờ đã bước vào tháng bảy, chỉ còn hai tháng nữa là tới kỳ thi của Tôn Khả An.
Công việc buôn bán của Tôn Cường Quốc ngày càng thuận lợi, vì để Tôn Khả An tập trung học hành nên Liễu Thanh thôi việc bắt đầu đi bán cùng với Tôn Cường Quốc.
Mấy hôm nay hai vợ chồng tích được một số tiền trả được những khoản nợ còn thiếụ Gần đây bạn bè thân thích tới nhà đòi nợ ít đi nhiều rồi.
Buổi sáng Tôn Khả An tiếp tục kiên trì luyện tập chạy bộ, hiện cân nặng của cô đã giảm xuống còn khoảng 57 kg. Số cần nặng nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được đối với người bình thường, như nếu là người học múa thì hãy còn khá nặng.
Về tới nhà vừa tắm xong thì thấy điện thoại mình hiển thị một tin nhắn chưa đọc. Là Sở Hàm bạn thân đã lâu không gặp gửi tin nhắn cho cô.
“An An Mình được nghỉ hè rồi, có thời gian ra ngoài chơi không ”
Nhìn tin nhắn trên màn hình, Tôn Khả An bỗng cảm thấy hoảng hốt, lâu lắm rồi cô chưa gặp Sở Hàm.
Kiếp trước Sở Hàm bị gã bạn trai cặn bã hại rất thảm, sau đó còn bị người ta vu vạ là người thứ ba, gánh áp lực tâm lý cực lớn, Sở Hàm chết vào năm cô gặp nhiều khó khăn nhất.
“Có thời gian.”
“Chừng nào gặp?”
Bên kia nhanh chóng nhắn lại.
“Mình lúc nào cũng được ”
Tôn Khả An muốn gặp Sở Hàm sớm hơn một chút, sau khi hẹn thời gian cùng địa điểm gặp mặt xong cô sửa soạn đơn giản xong lập tức đi tìm Sở Hàm ngay.
Nhà bọn họ không nằm ngay trung tâm thành phố, mấy năm nay còn chưa xây xong tàu điện ngầm nữa, cô muốn tới trung tâm thành phố thì phải ngồi xe bus mất hơn một tiếng đồng hồ.
Lúc tới nơi, Tôn Khả An vừa nhìn là thấy Sở Hàm đứng bên trạm xe bus đợi cô. Sở Hàm mặc chiếc váy hoa màu vàng xinh đẹp ôm theo một bó hoa hướng dương. Cô nàng nhìn thấy cô cười tít mắt vẫy tay với cô.
“An An ”
Tôn Khả An vừa xuống xe, Sở Hàm lập tức nóng lòng chạy về phía cô ôm chặt lấy cô.
“A a a cuối cùng cũng gặp được cậu rồi, mình nhớ cậu quá đi, hoa này tặng cậu đấy ”
Tôn Khả An cười nhận lấy, sau đó nhìn Sở Hàm nói “Cám ơn.”
Sở Hàm của hiện tại trong sáng xinh đẹp hơn trong hồi ức của cô, trên người tràn trề hơi thở thiếu nữ mười bảy tuổi. Sở Hàm của hiện tại cởi mở hay cười, tính cách hoạt bát là cô gái tràn đầy sức sống. Một cô gái lạc quan như vậy thế nhưng trở thành người suốt ngày uống rượu hút thuốc chìm trong đau khổ.
⬅ Trước Tiếp ➡