⬅ Trước Tiếp ➡
“Xảy ra chuyện gì đúng không ạ?” Tôn Khả An ngẩng đầu dò hỏi.
“Trong chợ đêm mới có thêm một quán món kho mới mở bán nữa.”
Công việc buôn bán của nhà họ luôn rất tốt, giờ có người bán theo cũng chẳng lấy làm lạ, ngay lúc côn định an ủi Tôn Cường Quốc thì nghe thấy mẹ cô nói
“Là thím hai con mở bán.”
Tôn Khả An biết ngay Lý Nguyệt Nguyệt không bao giờ chịu để yên như vậy đâu, quả nhiên bà ta vẫn còn hành động ở phía saụ
Tới thời gian ra chợ đêm bán hàng, tối đó Tôn Khả An không ở nhà học bài mà ra chợ đêm cùng với ba mẹ cô. Do có được một số khách hàng thân thiết rồi, lo họ tìm không thấy chỗ bán của mình nên Tôn Cường Quốc chưa từng đổi chỗ vẫn bán ở trong góc khuất bình thường đó.
Nếu đổi lại như mọi hôm ông vừa ra bán là đã bị khách vây kín hết rồi, nhưng tối nay thì không, chỉ có vài khách quen tới mua đồ ăn nhà bọn họ thôi.
“Ba, con qua đó xem sao.”
Tôn Khả An nói với Tôn Cường Quốc một tiếng rồi đi về phía sạp hàng của thím hai cô. Chỗ bà ta bày bán có lẽ bỏ ra số tiền lớn để mua lại, vị trí nổi bật, dòng người qua lại tấp nập, cộng thêm giảm giá lớn nên rất nhiều người ghé mua.
Nhằm để thu hút khách hàng, giá món kho nhà bọn họ bán cực thấp thậm chí còn rẻ hơn rất nhiều so với giá trên thị trường. Tôn Khả An nhờ một chị gái mua giúp một phần, giá đã rẻ còn đựng nhiềụ Nhưng khi cô ăn thử một miếng thì phát hiện điều khác thường.
Sau khi bán xong về tới nhà, cô lấy phần cánh vịt đó bày lên bàn ăn, “Ba mẹ, hai người ăn thử xem.”
Tôn Cường Quốc đi rửa tay rồi cầm một cánh vịt lên ăn thử, chốc lát sau ông cũng nhăn mày “Giá tuy rẻ thật nhưng cánh vịt không được tươi ngon, toàn là chất phụ gia cả.”
Liễu Tinh ăn thử cũng gật đầu tán thành, “Họ buôn bán kiểu này sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện thôi.”
Tôn Cường Quốc chẳng vội, đúng lúc coi như nghỉ ngơi hai ngày, mai không cần làm nhiều như vậy nữa.
Mấy hôm nay Tôn Khả An toàn là học bài vào ban ngày, buổi tối đi bán giúp. Những ngày qua cô hay túc trực ngoài sạp, ba mẹ cô chưa được nghỉ ngơi ngày nào.
Hôm đó Tôn Cường Quốc nghỉ ở nhà, Tôn Khả An đi bán với Liễu Tinh.
Tối đó bất ngờ gặp lại bà cụ bán vòng tay, bà không đi một mình mà còn dẫn theo cháu trai tới. Cháu trai bà ăn mặc xin xò nhăn nhó mặt mày ngồi trên đất.
“Bà ơi ” Tôn Khả An đi qua lên tiếng chào bà cụ.
“An An tới đấy à, lâu rồi không gặp cháụ” Bà cụ cười nói.
Lý Diệu Bạch đang ngồi buồn chán trên sạp nghe thấy giọng của Tôn Khả An cũng ngẩng đầu lên nhìn về phía cô.
Khoảnh khắc nhìn thấy Tôn Khả An, ánh mắt Lý Diệu Bạch đầy ngỡ ngàng. Mới mấy ngày không gặp mà cô gái trước mặt đã gầy đi rất nhiều, gương mặt ngày càng xinh đẹp hơn, nhất là đôi mắt hạnh đẹp đẽ đó giống như ánh sao lấp lánh trên bầu trời.
Trò chuyện được mấy câu, bà cụ muốn tặng một chiếc vòng hoa tươi cho Tôn Khả An. Số vòng này đều do tự tay bà cụ làm, bên trên thơm ngát hương hoa.
“Cháu trai, con chọn một chiếc cho An An đi.” Bà cụ nhìn cháu trai mình một cái, đột nhiên mở miệng nói.
Tôn Khả An chú ý tới vẻ mặt buồn bực của Lý Diệu Bạch. Không muốn làm phiền người ta, cô vừa định nói tự mình chọn được rồi bỗng có một chiếc vòng tay rất đẹp ném tới trước mặt cô.
Hoa trên vòng tay có màu tím nhạt giống với màu quần áo cô đang mặc.
“Chiếc này đẹp.” Giọng Lý Diệu Bạch cứng nhắc, ánh mắt nhìn sang hướng khác, tư thế ngồi hệt như một đại gia.
Bà cụ đi ba đích thân đeo lên cho Tôn Khả An, cười nói “An An đeo lên đẹp thật.”
Tôn Khả An cười đáp “Cám ơn bà.”
Khách quen dần ghé nhiều lên, Tôn Khả An về sạp nhà mình bán đồ.
⬅ Trước Tiếp ➡