Bà Ứng, Từ Hướng San đứng ở trong phòng khách nhìn thấy hai cha con, quét mắt nhìn sang Ứng Dư. Đại khái là do tính cảnh giác đề cao, Ứng Dư cũng nhìn qua bên này, Từ Hướng San có chút bất ngờ, nhẹ gật đầu, Ứng Dư lễ phép đáp lại. Sau đó Từ Hướng San nhìn về phía Bạc Thiếu Thừa, gương mặt cứng đờ có chút thất thần.
Lời giới thiệu ngắn gọn qua đi, Ứng Yến Bang cùng với Ứng Doãn cắt bánh gato, party chính thức bắt đầụ Buổi tiệc này mặt ngoài là chúc mừng sinh nhật Ứng Doãn, thực ra là Ứng Yến Bang mượn buổi tiệc để liên hệ làm ăn. Ông mang theo Ứng Doãn đi chào hỏi những người bạn lâu năm, tất cả mọi người tán dương tướng mạo của Ứng Doãn và sự cưng chiều mà cô ta nhận được, còn có người trêu đùa sau này Ứng Yến Bang làm sao có thể gả con gái đi được, một câu nói đùa lập tức khiến party náo nhiệt hẳn lên.
Dạo qua một vòng, một nhà Ứng Yến Bang đi về phía Ứng Dư và Bạc Thiếu Thừa.
"Đây là Bạc Thiếu Thừa."" Ứng Yến Bang nghiêng đầu nói với Từ Hướng San.
Từ Hướng San nhìn chằm chằm Bạc Thiếu Thừa, mãi cho đến khi đi đến trước mặt bọn họ. Bạc Thiếu Thừa chào hỏi vị bác gái chưa từng gặp mặt này, Từ Hướng San nhất thời quên đáp lại, phải để Ứng Doãn đụng một cái, bà ta mới phản ứng lại.
""Đây chính là Bạc Thiếu Thừa bạn trai của chị con, con chắc chắn đã nghe qua rồi."" Ứng Yến Bang vỗ bả vai Ứng Doãn, cười nói "Sau này còn phải dựa vào người anh rể này để chăm sóc con.""
""Đương nhiên là con đã từng nghe nói qua rồi, là người sáng lập công ty truyền thông Tinh Dạ."" Ứng Doãn đánh giá Bạc Thiếu Thừa, đáy mắt lướt qua đủ mọi thần sắc, cuối cùng thỏa mãn thu ánh mắt lại, rất kinh ngạc nói ""Chỉ là không nghĩ tới đó là anh rể.""
Ứng Dư và Bạc Thiếu Thừa không công khai quan hệ, trước mắt chỉ có Ứng Yến Bang và một số không nhiều bạn bè của Ứng Dư biết được, khách quý ở đây vẫn không hiểu ra sao, vẫn còn đang trong trạng thái suy đoán.
Bạc Thiếu Thừa ở trong phương diện tình cảm vẫn luôn khiêm tốn, tin tức hành lang cũng chưa từng truyền ra, là hình tượng Vương lão ngũ kim cương điển hình. Bên phía Ứng Dư cũng giống vậy, nữ cường nhân có tài có mạo, không ít người thèm nhỏ dãi cũng không dám tới gần. Còn tại sao không công khai quan hệ của hai người, đều đã có tính toán rồi. Ứng Dư ở kiếp trước không thèm để ý thân phận đã thay đổi như thế nào, cô không phải là nhân vật của công chúng, công khai đối với cô mà nói ý nghĩa cũng không lớn. Cô hiểu rõ lý do tại sao Bạc Thiếu Thừa vẫn chưa công khai, cũng coi như phù hợp với tâm ý của cô.
Mọi người không nói được bao nhiêu câu, đều là không có chút ý nghĩa nào. Ứng Dư nhớ lại lần trước mình đã mang vẻ mặt gì tới, hình như còn là vô cùng vui vẻ, bị đẩy lên trước sân khẩu như một thằng hề vẫn có thể cười vui vẻ như vậy.
Cái gì nên giới thiệu cũng đã giới thiệu xong, một nhà Ứng Yến Bang lại đi chỗ khác. Ở đây, con gái lớn Ứng gia chỉ là một trong những người khách, chỉ thế thôi.
Ứng Dư nắn vuốt ngón tay nói "Bị dính đường, em đi rửa tay một chút."
Bạc Thiếu Thừa đụng vào lòng bàn tay của Ứng Dư, đúng là rất dính. Anh ta cười trêu nói "Ăn vụng cũng phải chú ý vệ sinh."
Ứng Dư mỉm cười, nói cũng đúng. Cô không khỏi nghĩ hỏi Vậy sao anh còn bẩn như vậy?
"Bạc thiếu, đã lâu không gặp." Một người đàn ông Địa Trung Hải cười mỉm đi tới, giống như nhìn thấy đại lục mới, đi về phía Ứng Dư "Ứng tổng?" Vẻ mặt khoa trương đó chính là đang nói Một đứa con gái không được cưng chiều như cô cũng tới sao?