Ứng Dư cũng rất hài lòng, nhân viên công tác thu lại đồ đạc, nói tạm biệt với cô. Ứng Doãn cũng muốn rời đi, Ứng Dư để cô ta ăn cơm ở công ty, trang bìa tạp chí buổi chiều cũng phải trông chừng kỹ cô ta, nói xong lập tức quay người rời đi. Ứng Doãn nhìn chằm chằm bóng lưng mảnh mai rời đi, ác khí khó tiêụ
Mấy người đứng trong đại sảnh công ty vừa đi vừa nhao nhao thảo luận.
""Chị em chênh lệch quá lớn. Cũng không trách người ta được, tiểu hoa đán kia thực sự không dám lấy lòng.""
""Ứng tổng đối xử với cô ta như thế có tính là lấy công báo thù riêng không? Mọi người đều biết chuyện nhà cô ta sao?""
""Còn có ai không biết chứ, cô nói như vậy thật sự có chút ngốc. Có điều danh tiếng của Ứng tổng rất tốt, rất kính nghiệp, vừa rồi là đã tốt còn muốn tốt hơn nữa.""
""Theo tôi thấy chỉ có hai trường hợp. Ứng Dư không phải là Thánh Mẫu thật sự, nếu không thì là lấy công báo thù riêng.""
""Cho dù con người Ứng tổng như thế nào, chỉ nhìn mặt ngoài, tôi đã cảm thấy chị thuần thục hơn em nhiềụ""
""Đúng là như vậy, xét nhân phẩm và năng lực, đều không phải là bình thường.""
""Thật là chênh lệch...""
...
Trên đường đến tòa soạn, Ứng Doãn nghịch điện thoại đến quên cả trời đất, người trước khi lên xe còn sầm mặt mà giờ đã rạng rỡ, Triệu Tiểu Huệ và trợ lý ngồi đối diện vô cùng khó hiểụ Ứng Dư kiểm tra xong hòm thư, nhìn ra ngoài cửa sổ, trên cửa sổ phản chiếu ánh mắt thị uy liếc đến, cô nhếch khóe môi.
Phụ nữ chìm trong yêu đương kiểu gì cũng sẽ mê mẩn tâm trí.
""Chị Ứng, cô cũng tới sao?"" Ở trong phòng chủ biên, Dương Phái đứng dậy ra đón.
""Đến xem Dương đại chủ biên của tôi."" Ứng Dư cất giọng trêu ghẹo.
Dương Phái mời Ứng Dư ngồi xuống, cười nói ""Tôi làm gì có mặt mũi lớn như vậy, có mục đích gì khác sao?""
Ứng Dư không kiêng kị, nói thẳng ""Vậy thì tôi cũng không cần chào hỏi nữa.""
""Không chào hỏi cũng đã sắp xếp xong xuôi rồi. Tôi vất vả lớn mới mời được thợ quay phim Hoa kiều nổi tiếng nhất, đây là lần đầu tiên anh ấy chụp chân dung ở trong nước, cho dù là ai ở trên trang bìa cũng có thể trở thành chủ đề."" Dương Phái giống như đang tranh công ""Thế nào, tôi đối xử với em gái của chúng ta có tốt không?""
""Chủ yếu là xin nhờ nội dung chủ đề.""
""Quan hệ của chúng ta còn cần nói điều này sao?"" Dương Phái giả bộ không vui, Ứng Dư lập tức bị chọc cười.
Ứng Dư là sư tỷ của Dương Phái, hai người cùng chuyên ngành. Mấy năm này Dương Phái được Ứng Dư đề cử không ít lần, nếu không cũng sẽ không lên được tới vị trí chủ biên nhanh như vậy, cho nên quan hệ của hai người vẫn luôn rất tốt.
""Có điều chúng ta đồng thời cũng phải làm tin tức cho anh ấy, anh ấy chụp Ứng Doãn, chúng ta chụp anh ấy, không có gì đáng ngại chứ?""
""Không có gì đáng ngại." Ứng Dư đứng lên nói "Cô đi làm việc trước đi, tôi đi xem một chút."
"Cô còn muốn đi giám sát sao?" Dương Phái ngạc nhiên xong thở dài nói "Tôi cũng muốn có người chị giống như cô."
"Vừa rồi cô vừa gọi tôi là cái gì nhỉ, quên rồi?" Ứng Dư cũng nghiêm mặt.
Dương Phái hiểu ý cười cười.
...
Bên trong phòng chụp ảnh không ít người, Ứng Doãn đang ở bên trong phòng hóa trang thay đồ, Ứng Dư tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống. Ánh mắt đảo qua phía trước, Ứng Dư nhìn thấy một người mặc áo thun denim loay hoay máy ảnh, cô nhíu lông mày. Đây không phải là cái tên cười xấu xa sao, tại sao anh ta lại ở chỗ này.
Triệu Tiểu Huệ chạy tới, kích động nói "Ứng tổng, lần này tốt rồi, không lên hot search mới lạ."
"Sao lại nói vậy?"
"Nhiếp ảnh gia Hoa kiều nhận được giải thưởng quốc tế lớn lần đầu tiên chụp ảnh chân dung cho tạp chí ở trong nước, bản thân đã là một điểm nóng rồi."
"Ồ." Ứng Dư nhìn về phía người đang cúi đầu điều chỉnh thử "Là người kia?"