“Tiểu Miêu…”
Giọng nói trầm khàn của người đàn ông mang theo sự si mê không thể tách rời, từng từ từng câu như gõ vào tai, khiến Lục Miểu Miểu đang ngủ say trong mơ màng cảm thấy bối rối, không yên. Cô giật mình mở mắt, ngẩn người nhìn trần nhà phía trên, bên tai chỉ còn nghe thấy âm thanh lạnh lẽo của máy móc.
Không đúng, cô đã rời xa người đó rồi, hiện giờ cô đang ở bệnh viện.
Lục Miểu Miểu chớp mắt, đôi mắt khô khốc, thân thể yếu ớt ngồi dậy khỏi giường, đầu gục sâu vào đầu gối, trong phòng bệnh chỉ còn lại âm thanh của hơi thở cô và tiếng kim giây đồng hồ tích tắc. Mỗi tiếng tích tắc như đang cuốn đi sinh mệnh của cô.
Trong tình trạng bệnh nặng khó chữa, cảm giác cô đơn bất ngờ ập đến. Cô thở dài, kéo chăn đắp lại rồi nằm xuống giường, nhìn ra ngoài cửa sổ, ngẩn người nhìn những ngôi sao.
“Chẳng hiểu sao lại nghĩ đến anh ta nữa…” Lục Miểu Miểu vặn vẹo góc chăn, lẩm bẩm một mình.
Mọi người đều nói anh ta là kẻ điên.
Cả giới của thành phố G ai ai cũng biết một ít bí mật về anh ta, đều gọi anh là kẻ điên sau lưng, nhưng vì áp lực từ gia tộc Phong nên không ai dám thể hiện sự khinh miệt hay ghen tị công khai.
Một kẻ điên, lại sở hữu chỉ số IQ và tài năng mà họ không thể với tới, làm sao không ghen tị cho được? Ghen tị với anh ta, đố kỵ anh ta, khinh bỉ anh ta, nhưng lại ao ước trở thành anh ta.
Thế là sau lưng họ có thể bịa đặt mọi thứ, nhưng trong các bữa tiệc vẫn phải cúi đầu, cười nịnh hót, xu nịnh và tôn trọng gọi một câu “Phong tiên sinh.”
Người ấy, với đôi mày thanh tú và ánh mắt lạnh lùng, đôi môi mỏng nhíu lại, đôi mắt sâu như màn đêm, luôn tỏ ra thờ ơ với mọi lời khen ngợi của mọi người.
Anh ta vẫn luôn như vậy trước mặt người ngoài.
Nhưng trước mặt cô, người luôn giữ sự bình tĩnh, Phong tiên sinh lại luôn ôm chặt lấy cô, say mê ngửi hương ấm áp từ cơ thể cô, đôi môi ấm nóng khẽ thì thầm bên tai cô không ngừng
“Tiểu Miêu… thích em lắm.”
Cô thậm chí không hiểu mình có điểm nào giống mèo con, nhưng nói đi nói lại chỉ có thể trách anh ta bị bệnh
Lục Miểu Miểu tức giận kéo chăn lên, tự ép mình không nghĩ về những chuyện đã qua.
Ngày hôm sau, khi Hạ Minh Nguyệt mang cháo đến thăm, Lục Miểu Miểu ngồi trên giường với hai quầng mắt thâm, mệt mỏi. Thấy cô đến, Lục Miểu Miểu yếu ớt mỉm cười, dáng vẻ tiều tụy khiến Hạ Minh Nguyệt hoảng sợ, giọng nói run rẩy
“Làm sao vậy? Tình trạng bệnh đột ngột nặng thêm sao?” Nói xong, cô định ấn chuông gọi bác sĩ.
Lục Miểu Miểu đưa tay ngăn cô lại, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, lắc đầu
“Không có gì đâu, chỉ là một giấc mơ không trọn vẹn thôi... Hơn nữa, nếu bệnh tình lại tệ hơn thì tớ không ngồi đây được rồi ”
Đêm qua, không hiểu sao người đó lại thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của cô. Những tiếng gọi ngọt ngào như một lời nguyền, "Tiểu Miêú, "Miêu Miêú, cứ quanh quẩn, khiến cô chẳng thể an ổn. Trong tâm trí, cô chỉ nhớ đến đôi mắt sâu thẳm của anh ta, giống như hai vực thẳm.
Hạ Minh Nguyệt nghe vậy, không kìm được, chóp mũi cay cay
“Nói linh tinh gì thế, phải hợp tác điều trị nghiêm túc, đừng nói mấy lời ngốc nghếch nữa. Tớ có tiền, sẽ chữa cho cậụ”
“Khóc cái gì? Chẳng phải tớ vẫn ổn đấy sao?” Lục Miểu Miểu mỉm cười, trong hoàn cảnh như thế này mà vẫn giữ được nụ cười, chứng tỏ những áp lực từ Lục gia trước đây đã rèn luyện cô rất nhiềụ
“Ba với mẹ kế có làm phiền nữa không? Còn cả họ Phong nữa?” Hạ Minh Nguyệt hít một hơi sâu, lo lắng hỏi.
“Không đâụ Lục Quân và Trương Chi Dung chỉ quan tâm đến Phong Ngôn Lục Miểu Miểu, chứ không quan tâm đến một Lục Miểu Miểu như tớ. Sống hay chết, họ chẳng buồn để ý.” Cô nhún vai, thản nhiên nói, như thể đã buông bỏ tất cả.