⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Minh Nguyệt tức giận, hung hăng trừng mắt nhìn Phong Ngôn một cái rồi lập tức đi theo quản gia Trần. Cả hai không hề để ý rằng, phía sau, có một bóng dáng cao lớn đang lặng lẽ bước theo.
"Không phải dẫn tôi đi gặp Miểu Miểu sao? Khu bệnh viện không phải ở hướng này." Hạ Minh Nguyệt nghi ngờ. Cho đến khi cô nhìn thấy ánh đèn yếu ớt chiếu sáng ba chữ lạnh lẽo "Nhà xác."
"Nhà xác? Ông dẫn tôi đến đây làm gì...?" Lời nói chưa dứt, một ý nghĩ kinh khủng lóe lên trong đầụ Sắc mặt cô trắng bệch, não bộ không thể tiêu hóa nổi sự thật quá đau thương này.
Lúc đó, từ cuối hành lang truyền đến giọng nói sắc lạnh của một người phụ nữ "Thật là, đến giờ cũng chẳng đem lại được lợi ích gì cho công ty, chỉ là một cái xác đoản mệnh mà thôi."
Ngay sau đó, một giọng đàn ông yếu đuối vang lên "Người cũng đi rồi, đừng nói nữa. Dù sao cũng là con gái của tôi..."
Người phụ nữ kia giọng điệu thêm phần bất mãn "Lương tâm ông bây giờ mới trỗi dậy sao? Nếu không nhờ tôi, cái công ty nhỏ xíu kia của ông làm sao phát triển nhanh như vậy? Lục Miểu Miểu cũng giống hệt mẹ nó, sống không lâu, tôi nói sai sao?" Trương Chi Dung dựa vào chỗ không có ai nghe thấy, nói năng không hề kiêng nể.
Hạ Minh Nguyệt nắm chặt túi xách trong tay, móng tay đâm sâu vào da. Cô cảm thấy không đáng cho bạn mình, khi Miểu Miểu phải có những người cha mẹ như vậy.
Quản gia Trần nghe vậy, thần sắc khó lường. Lục Miểu Miểu bước vào Phong gia đã là một giao dịch lợi ích. Đây là chuyện ai cũng hiểu nhưng không nói ra. Nhưng ông không ngờ Trương Chi Dung lại nói thẳng thừng như thế.
"Phong tiên sinh..." Giọng nói kiêu ngạo của bà ta bỗng chốc mất đi khí thế. Trương Chi Dung và Lục Quân không dám ngẩng đầu nhìn Phong Ngôn, người lúc này như sắp bùng nổ, toàn thân tỏa ra hơi thở bạo lực như sắp cuốn phăng mọi thứ xung quanh.
"Bà nói... Tiểu Miêu của tôi đã chết?" Phong Ngôn chậm rãi nhấn từng chữ, nghiêng đầu nhìn người phụ nữ trước mặt với ánh mắt nghi hoặc khó hiểụ
Rõ ràng họ mới là trưởng bối, vậy mà từng ánh mắt lạnh lùng của Phong Ngôn khiến họ khom lưng lấy lòng, không dám đối diện.
Quản gia Trần nghe rõ những gì bà ta nói, sắc mặt lập tức thay đổi. Phong Vĩ Văn đã dặn phải bằng mọi giá giấu Phong Ngôn chuyện này. Nhưng giờ, có vẻ mọi thứ đã vỡ lở. Ông nhanh chóng gửi tin nhắn cho Phong Vĩ Văn rồi chạy đến cửa cầu thang.
"Tiểu Ngôn, sao con lại đến đây? Không phải con phải đợi tiểu thư Miểu Miểu sao?" Quản gia Trần cố gắng đánh lạc hướng.
Phong Ngôn từ từ quay đầu lại, giọng nói bình thản đến kỳ lạ "Các người lừa tôi. Tiểu Miêu không có ở đó."
Ánh mắt anh lạnh lẽo nhìn về phía nhà xác. "Vậy cô ấy ở đâu? Ở trong căn phòng lạnh lẽo, ẩm ướt, tối tăm đó sao?"
Nhìn vào nơi đó, lòng anh đau nhói. "Cô ấy sẽ không thích nơi này. Tôi phải mang Tiểu Miêu về nhà."
Mọi chuyện xảy ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Phong Ngôn bỗng nhiên mất kiểm soát, lao về phía nhà xác. Dù có hai bác sĩ và quản gia Trần cố gắng ngăn cản, nhưng không ai cản nổi từng bước chân anh.
"Biến đi, tôi phải đi tìm Tiểu Miêu của tôi Cút ngay " Khuôn mặt điển trai của anh méo mó vì đau khổ, hốc mắt đỏ hoe đầy tuyệt vọng, như thể mọi nỗi đau trong lòng đều sắp bùng nổ.
Ngay khi anh chỉ còn cách nhà xác vài bước chân, Phong Vĩ Văn kịp thời đến, mang theo bác sĩ. Họ buộc phải tiêm thuốc an thần để trấn tĩnh anh, kết thúc tình cảnh hỗn loạn.
Trong trạng thái mơ màng vì tác dụng của thuốc, Phong Ngôn vẫn lẩm bẩm "Tiểu Miêụ.. Tôi muốn... muốn Tiểu Miêu của tôi..." Giọng anh yếu ớt, từng hơi thở như nghẹn lại.
Khóe mắt anh đọng lại một lớp hơi nước, làm hàng mi dày rối bết vào nhaụ Ánh mắt anh mơ hồ lướt qua gương mặt từng người, như đang tìm kiếm điều gì đó.
⬅ Trước Tiếp ➡