Đám côn đồ với đủ kiểu tóc nhuộm sặcsỡ, trên tay cầm gậy bóng chày, đứng chặn giữa ngã ba, giọng điệu đầy uy hiếp.
Phong Ngôn đứng đối diện bọn chúng, đôi mắt ngơ ngác, không hiểu ý nghĩa sự hung ác trên gương mặt họ, càng không biết “quy củ” là gì.
Anh chỉ nghiêng đầu nhìn họ, tɾong mắt đầy vẻ nghi hoặc, như muốn hỏi Tại sao không để tôi đi qua?
Lúc này, Phong Ngôn vẫn còn là một thiếu niên với trang phụcsach sẽ, tinh tế. Chiếc áo sơ mi trên người anh in logo một nhãn hiệu mà đám côn đồ này chỉ từng thấy trên TV.
Thấy đường bị chặn, anh không nói lời nào, chỉ lặng lẽ quay người, định đi vòng qua họ để đến hướng khác.
“Ê, điếc hả? Không nghe bọn tao nói gì à?”
Một tên với mái tóc xanh khó chịu khi thấy mình bị phớt lờ. Trong đầu hắn, tất cả học sinh đi ngang đây đều phải “đóng phí,” vậy mà tên này dám ngang nhiên không coi hắn ra gì.
Tên tóc xanh vươn tay chặn đường Phong Ngôn, đẩy anh lùi lại góc tường.
Phong Ngôn loạng choạng một chút, cúi đầu nhìn vị trí vừa bị chạm vào, ánh mắt trở nên trầm lạnh. Anh từ từ ngẩng lên, tɾong mắt lóe lên sự hung dữ chỉ thoáng qua, nhưng đủ khiến cả đám côn đồ khựng lại.
Đám côn đồ thoáng rùng mình trước ánh mắt lạnh lẽo của anh. Nhưng vì sĩ diện, bọn chúng cố tỏ ra bình tĩnh, giọng run run
“Này... đông người mà lại sợ một thằng nhóc chắc? ”
Dù vậy, tɾong lòng chúng có một nỗi sợ khó tả. Ánh mắt của Phong Ngôn không hề có một tia ấm áp, như thể anh có thể bất chấp tất cả để lao vào liều mạng.
Bọn chúng không biết rằng, điều đáng sợ nhất không phải số đông hay sức ma͙nh, mà là những kẻ không tiếc mạng sống.
Lục Miểu Miểu đứng từ xa, chứng kiến toàn bộ sự việc qua làn sương. Đây chính là lần đầu tiên cô gặp Phong Ngôn, cảnh tượng ấy vẫn in sâu tɾong ký ức.
Quả nhiên, giống như ký ức, một cô bé mặc váy hoa, đe0 chiếc cặp sách nhỏ xinh, nhảy chân sáo tiến lại gần.
Đó là chính cô, Lục Miểu Miểu khi còn bé.
Trong đầu cô bé lúc ấy chỉ toàn những lời như “Tám điều vinh, tám điều nhục,” “Học tập Lôi Phong, làm gương sáng,” hăng hái muốn trở thành đội viên ưu tú của Đội Thiếu niên Tiền phong.
Nhìn thấy cảnh tượng ỷ ma͙nh hiếp yếu, “tinh thần Lôi Phong” tɾong cô bé bừng lên ma͙nh mẽ. Không hề nghĩ ngợi, cô lao tới, lớn tiếng chỉ trích đám côn đồ
“Bắt nạt người khác là đáng xấu hổ Các anh như thế không thể trở thành người kế thừa chủ nghĩa xã hội đâu ”
Đám côn đồ sững sờ trước lời mắng của cô bé, nhưng sự thật là chúng đã bị ánh mắt của Phong Ngôn dọa sợ từ trước. Sự xuấthiện của cô bé chỉ đơn giản là một cái cớ để bọn chúng tìm đường rút lui.
Sau khi bọn chúng chạy sach, cô bé Lục Miểu Miểu còn tưởng rằng mình đã dùng “tinh thần vĩ đại” để cảm hóa họ, tɾong lòng không khỏi tự hào.
Đúng là sức ma͙nh của màu đỏ vĩ đại Ngay cả những thanh thiếu niên lầm đường lạc lối cũng bị cảm hóa
Nhớ lại hình ảnh ngây ngô của mình khi còn bé, Lục Miểu Miểu không khỏi cảm thấy vừa đáng yêu, vừa buồn cười. Mình ngày xưa... thật là ngố hết chỗ nói.
Nhưng... lần này có gì đó khác.
Cô bé Lục Miểu Miểu đứng từ xa, không lao đến giúp đỡ Phong Ngôn như trước. Thay vào đó, cô dừng lại, ánh mắt rực sáng khi nhìn thấy một chú chó nhỏ chạy ngang qua.
“Chó con Đáng yêu quá ”
Nói rồi, cô bé xoay người, đuổi the0 chú chó.
Lục Miểu Miểu bây giờ Khoan đã, cái gì thế này? Mình không chạy đi đâu cơ mà?
Quay lại nhìn Phong Ngôn, cô thấy đám côn đồ vẫn như ký ức chúng buông lời dọa nạt lấy lệ rồi vội vã rút lui.
Cô thở phào nhẹ nhõm, lo lắng rằng sự thay đổi này có thể khiến Phong Ngôn bị bắt nạt. Nhưng mọi chuyện vẫn diễn ra ổn thỏa.