⬅ Trước Tiếp ➡
“Miểu Miểu, con nói chuyện kiểu gì vậy? Sao lại nóng nảy như thế? Ba mẹ cũng chỉ vì lo cho con. Nếu không phải nhờ ba mẹ báo tin cho Phong tiên sinh, con làm sao được chữa trị tốt như thế này?” Lục Quân cố gắng lấy lòng, còn liếc nhìn Phong Ngôn như mong nhận được sự công nhận.
Đáng tiếc, Phong Ngôn vẫn chỉ cúi đầu, dùng ngón tay vuốt tóc Lục Miểu Miểu, không buồn liếc nhìn ông lấy một cái.
Lục Miểu Miểu nghe vậy thì hiểu ngay. Không trách Phong Ngôn đến nhanh như thế, hóa ra là do họ lén lút báo tin cho anh...
Cơn giận bốc lên ngùn ngụt trong lòng cô. Không màng đến việc nói lời khó nghe có thể gây rắc rối, cô ném toàn bộ khay trái cây trên tủ đầu giường về phía họ "Cút Biến đi Đừng để tôi phải nhìn thấy hai người nữa "
Nếu nói, cô đối với Phong Ngôn phần lớn là sợ hãi và oán trách, thì đối với hai con người trước mặt, cô thật sự căm hận đến tận xương tủy.
Cơn giận làm nhịp thở của Lục Miểu Miểu trở nên gấp gáp, cô cảm thấy ngực mình nặng nề, hơi thở như nghẹn lại không thể thoát ra.
Sắc mặt Phong Ngôn lập tức sa sầm. "Tiểu Miêu nói, cút đi. Các người không nghe sao?"
Giọng nói của anh lạnh lùng, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên vẻ nguy hiểm khiến người khác không dám nhìn thẳng. Hai vợ chồng Lục Quân lạnh toát sống lưng, không dám ở lại thêm giây nào, vội vã rời đi.
Đợi đến khi họ rời đi, Lục Miểu Miểu mới dần bình tĩnh lại. Cô tựa đầu vào thành giường, thở hổn hển, hốc mắt đỏ lên, cả người yếu ớt như một búp bê pha lê mong manh sắp vỡ.
Phong Ngôn nhìn cô, ánh mắt hiện lên vẻ khó hiểụ "Tại sao tiểu Miêu lại tức giận đến mức này?" Anh thầm nghĩ, rồi chậm rãi vươn tay muốn lau nước mắt cho cô.
Lục Miểu Miểu khẽ rùng mình, theo bản năng né tránh. Hành động ấy khiến Phong Ngôn chợt cảm thấy buồn bã. "Tiểu Miêu vẫn không thích anh."
Anh đã cố làm mọi thứ theo sách hướng dẫn cho cô không gian tự do, chuẩn bị phòng ấm áp, làm những món cô thích, nhưng cô vẫn không thích anh. Ngay cả sách cũng lừa anh.
Phong Ngôn ghét cảm giác u ám trên người cô. Đôi mắt tròn xoe của tiểu Miêu đáng lẽ phải cong cong vui vẻ, không nên tràn ngập nước mắt thế này. "Tại sao nhìn tiểu Miêu buồn, anh lại thấy ngực mình khó chịu như vậy?"
Lục Miểu Miểu lần đầu tiên nghiêm túc quan sát Phong Ngôn. Mái tóc anh hơi dài, che mất đôi mắt sâu thẳm khó đoán. Sống mũi cao thẳng, gương mặt góc cạnh, đuôi mắt hơi xếch, toát lên vẻ xa cách và sắc sảo.
Đôi môi mỏng ấy gần như chẳng bao giờ mở lời, ngoại trừ khi nói với cô. Trước đây, cô luôn nghĩ rằng chính Phong Ngôn là người cướp cô khỏi gia đình, khiến cha mẹ xa cách và không còn yêu thương cô. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, tình cảm cha mẹ dành cho cô vốn dĩ chỉ là dựa vào mối liên hệ với Phong Ngôn.
Cuối cùng, vòng đi vòng lại, bên cạnh cô chỉ còn lại mỗi anh... Người đàn ông mà cô từng xem là khởi nguồn của mọi ác mộng, người đã thay đổi cả cuộc đời cô bằng sự cố chấp điên rồ của mình.
Vậy từ khi nào, cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi Phong Ngôn? Cô mơ hồ nhớ lại, có lẽ là từ ngày đầu tiên cô bước chân vào Phong gia..
Ban đầu, Lục Miểu Miểu không có kháng cự Phong Ngôn như bây giờ. Dù anh quái gở, trầm lặng, không giỏi giao tiếp, và rõ ràng khác biệt hoàn toàn so với những đứa trẻ bình thường, nhưng với cô, anh luôn kiên nhẫn một cách kỳ lạ.
Cho đến cái lần đó...
Tiếng “rầm rầm” từ tầng trên truyền xuống, âm thanh đồ vật bị đập vỡ không ngừng vang lên.
Lý Bí Thư, trong bộ vest chỉn chu, gương mặt lạnh lùng với ánh mắt sắc bén, nhanh chóng đoán ra "Lại là Phong Ngôn phát bệnh." Sắc mặt bà trở nên khó chịụ
⬅ Trước Tiếp ➡