⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ trong vòng nửa năm, đủ để phát sinh nhiều sự tình. Từ sau khi nàng cập kê đến lúc hôn sự, liền trở thành cái cớ để Nhị phòng cùng Tam phòng soi mói nhược điểm. Tựa hồ từ khi nàng cập kê, hai phòng cùng nhau bỏ xuống lớp ngụy trang giả tạo, dần bộc lộ dã tâm, từng bước đẩy nàng vào ngõ cụt, không thể quay đầụ
"Tiểu thư, tiểu thư?"
Bạch Lộc thấy vẻ mặt tiểu thư khác thường, đầu ngón tay cầm lấy áo choàng trở nên trắng bệch, không khỏi nhẹ giọng kêụ
Thẩm Diệu phục hồi lại tinh thần, thấy Cốc Vũ đi lại đây nói
"Tiểu Thư, người bên Vinh Cảnh đường qua đây thúc giục."
Vinh Cảnh đường, là nơi ở của Thẩm lão phu nhân, sáng sớm lão phu nhân sai nha hoàn đến xem Thẩm Diệu, thấy Thẩm Diệu không còn gì đáng ngại, chỉ nói nếu thân thể đã tốt có thể đi thỉnh an lão phu nhân. Trên thực tế là muốn khởi binh vấn tội nàng, trong lòng ai chẳng biết rõ ràng?
Thẩm Diệu mỉm cười, nắm thật chặt áo choàng, nói
"Đi thôi."
Thẩm phủ, Đông viện cùng Tây viện phân biệt rõ ràng.
Lúc Thẩm lão tướng quân còn sống, thường đến Tây viện trống vắng để múa kiếm đánh quyền, sau khi Thẩm lão tướng quân qua đời, Thẩm Quý cùng Thẩm Vạn đều chọn làm quan văn, chỉ có Thẩm Tín tiếp tục sự nghiệp của lão tướng quân, liền gộp khoảng sân trống và Tây viện cho Đại phòng. Còn Đông viện rộng lớn đều cho Nhị phòng, Tam phòng cùng Thẩm lão phu nhân ở đó.
Sự thật thì so với Tây viện, Đông viện có vị trí rất tốt, ánh nắng chan hòa, sung túc, không như Tây viện nắng chỉ chiếu tới một nửa. Thật sự không phải nơi tốt. Chỉ là Thẩm Tín cả ngày vui vẻ, được khoảng sân trống kia liền cảm thấy vô cùng tiện nghi. Thẩm Tín cùng Thẩm phu nhân đều là tướng môn thế gia, tính cách đơn giản, tường trắng ngói đen, mộc mạc đến cực điểm. Không thể so với Đông viện được tu sửa tinh xảo, lung linh tinh tế.
Thẩm Diệu từng hết sức bất mãn khi phải ở trong Tây viện, nàng hâm mộ Đông viện thanh lịch lại đáng yêu, vì thế mà còn thầm oán hận phụ thân. Giờ xem ra nàng tự cười nhạo bản thân mình ngu ngốc.
Sân nhà mình tuy rằng mộc mạc đơn sơ nhưng bù lại khiến tâm tình thoải mái, không như Đông viện đầy ngưu quỷ xà thần yêu ma quỷ quái , bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa.
Đi qua hành lang thật dài, rồi lại qua hoa viên được tu sửa vô cùng đẹp đẽ, mới đến cửa Vinh Cảnh đường.
Có lẽ muốn lộ ra khí chất thư hương, Vinh Cảnh đường được bố trí cực kì phong nhã. Bảng hiệu ở cửa làm bằng trúc lộ vẻ nhã ý, tùng hạc làm bằng đồng được làm đến tinh xảo linh động.
"Ngũ tiểu thư đến."
Hỉ Nhi bên người lão phu nhân thông báo.
Thẩm Diệu bước vào Vinh Cảnh đường. Bên trong là cảnh tượng vô cùng hòa thuận vui vẻ, mọi người đều đã đến đông đủ. Thẩm gia Nhị phu nhân Nhiệm Uyển Vân và Thẩm gia Tam phu nhân Trần Nhược Thu đang đứng bên cạnh lão phu nhân xoa bóp. Thẩm Thanh cầm một đĩa điểm tâm ngồi bên người lão phu nhân, bên kia là Thẩm gia chi thứ hai, đệ đệ Thẩm Nguyên Bách. Thẩm Nguyên Bách mới 5 tuổi, trên tay đang cầm miếng điểm tâm, nghiêng ngả hướng tới miệng lão phu nhân đút làm bà cười hiền hậu, một hình ảnh gia đình ấm áp.
Tựa hồ không ai chú ý tới sự xuất hiện của Thẩm Diệu, đến khi Thẩm Nguyệt cười nói
"Ngũ muội muội sao giờ mới đến, Thất đệ đã ăn xong cả đường chưng tô lạc." Ta search GG thì thấy đường chưng tô lạc giống món tàu hũ nước đường của bên mình, không biết có đúng không nữa hiuhiu
Thẩm Diệu gật đầu
"Thân thể vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, đi vài bước đã cảm thấy chóng mặt, đành nghỉ trên đường một lúc, cho nên đến chậm."
Mọi người trong Vinh Cảnh đường trầm mặc.
Thẩm Nguyệt ý nói Thẩm Diệu tới trễ, nhưng nàng đã nói như vậy khiến lão phu nhân không thể trách mắng nàng, không để ý tới thân thể cháu gái mình chưa được khỏe lại đây thỉnh an.
⬅ Trước Tiếp ➡