⬅ Trước Tiếp ➡
Nhiệm Uyển Vân thấy con trai mình khóc, lập tức tiến lên ôm hắn vào trong ngực, ánh mắt nhìn Thẩm Diệu mang theo sự không đồng ý
"Ngũ nhi, ngươi điên rồi phải không, ai dạy ngươi chống đối trưởng bối?"
Thẩm Diệu nhìn về phía Nhiệm Uyển Vân.
Nhị phu nhân Nhiệm Uyển Vân, dáng người đẫy đà, mặc váy dài làm từ vải gấm vân cẩm xanh lam, sắc mặt hồng nhuận, hơi mập mạp, nhìn qua điềm đạm, hiền hậu từ ái, ngày thường luôn mang theo tươi cười. Nàng nắm trong tay quyền chấp chưởng, Thẩm phủ từ trên xuống dưới đều được nàng xử lý công bằng rõ ràng, xứng đáng là người vợ tốt.
Thẩm Diệu cũng từng cảm thấy như vậy, cho đến thời điểm mình xuất giá, Thẩm Tín cơ hồ đem hơn nửa tài sản làm của hồi môn cho nàng, đến khi gả vào Định vương phủ thì đồ cưới lại ít ỏi không còn bao nhiêụ Tại sao, đương nhiên là do Nhiệm Uyển Vân cắt xén.
Nhiệm Uyển Vân đem những đồ cưới có giá trị cắt bỏ hết, cửa hàng cũng thay đổi chủ nhân, phụ thân lại không ở kinh thành, chính mình ngu ngốc hồ đồ gả đến Định vương phủ, vì đồ cưới có vấn đề mà bị cả Định vương phủ từ trên xuống dưới khinh thường. Đây đều do chuyện tốt của vị thẩm thẩm "công chính" này làm ra.
"Nhị thẩm nói như vậy, cũng cho rằng Ngũ Nhi làm sai?"
Thẩm Diệu nhẹ giọng nói
"Nhưng Ngũ Nhi thật sự không biết bản thân làm sai chỗ nào."
"Ngu xuẩn "
Thẩm lão phu nhân không nhịn được nữa, lúc này đứng lên mắng to
"Tuổi nhỏ mà không biết liêm sỉ, dám nhìn lén Định vương điện hạ, làm thể diện của Thẩm phủ đều mất hết Còn dám cùng ta tranh luận, ai dạy ngươi quy củ như thế, làm sao không biết trên dưới như vậy "
Thẩm Diệu trong lòng thầm than. Ngày thường Thẩm lão phu nhân nhỏ nhẹ biết bao nhiêu, chỉ khi mở miệng, liền xuất hiện tác phong của đào hát không thể nghi ngờ, làm gì có lão phu nhân nhà ai cửa rộng nhà cao giàu có mà như thế chửi ầm lên? Quả thực là phường đào kép sống ở nơi tam giáo cửu lưu chẳng khác gì kĩ nữ, kiếp trước Thẩm Diệu còn không cảm thấy, làm qua Hoàng hậu mới thấy nói chuyện cùng Thẩm lão phu nhân đúng là hạ thấp thân phận.
Tam giáo cửu lưu dùng để chỉ đủ mọi hạng người trong xã hội.
"Nhìn lén Định vương điện hạ?"
Nàng nghiêng đầu, hoang mang hỏi.
Thẩm Nguyệt nhịn không được mở miệng nói "Ngũ muội muội, tuy rằng ngươi ái mộ Định vương, nhưng bởi vì nhìn lén Định vương mà làm cho chính mình rớt xuống trong nước, thật sự làm tổn hại thanh danh của phủ ta. Hơn nữa Định vương điện hạ trong lòng chắc chắn không vui, Ngũ muội muội, ngươi nên tìm một cơ hội giải thích rõ ràng với Định vương đi."
Ái mộ Định vương, nhưng phải biết tự trọng. Có nữ nhân nào nguyện ý bị xấu mặt trước nam nhân mình thích đâu? Kiếp trước Thẩm Nguyệt cũng nói như vậy, Thẩm lão phu nhân cũng cho là đúng, Thẩm Diệu vì cảm thấy xấu hổ bối rối nên không nghe theo, bị Thẩm lão phu nhân giận dữ phạt nàng đóng cửa cấm túc.
Câu đầu tiên nói chính mình vì yêu thích Định vương mà không biết liêm sỉ, không những tự hủy hoại thanh danh bản thân mà còn liên lụy đến Thẩm gia, Thẩm Nguyệt nhìn ôn nhu thanh lịch, tâm tư lại khó lường, Thẩm Diệu nhịn không được nhìn nàng ta một cái.
Thẩm Nguyệt vừa dứt lời, nhìn thấy Thẩm Diệu hướng về phía mình, cặp mắt xanh đen bình thường thế nhưng ánh mắt hết sức trong suốt, tựa hồ hàm chứa một ý tứ đặc biệt, làm cho nàng không khỏi sửng sốt.
Giây tiếp theo liền nghe được thanh âm nhàn nhạt của Thẩm Diệu truyền đến
"Nhị tỷ tỷ, cái gì ái mộ Định vương điện hạ, lời này cũng không thể nói bậy. Nay Ngũ Nhi cũng đã đến tuổi cập kê, nói như vậy sợ là làm hỏng danh dự của Ngũ Nhi."
Thẩm Nguyệt ngạc nhiên.
Thẩm Diệu thích Định vương là chuyện toàn kinh thành ai ai cũng biết, tuy rằng Thẩm Diệu không nói rõ nhưng ngôn ngữ cử chỉ cũng không thể che dấu, như thế nào hiện giờ lại phủ nhận?
⬅ Trước Tiếp ➡