⬅ Trước Tiếp ➡
"Nếu quả thật ta muốn nhìn lén Định vương, vậy làm sao ta biết được tin tức này? Chẳng lẽ Nhị thúc cùng Tam thúc truyền tin tới hậu viện sao? Ta làm sao biết được Định vương điện hạ đột ngột đến Thẩm gia tìm Nhị thúc để lấy bức họa, không lẽ là biết trước? Hoặc là..."
Nàng từ từ mở miệng
"Có thể Định vương điện hạ tự mình đưa thiếp mời cho quý phủ chúng ta?"
Thẩm Thanh không rõ ý tứ trong lời Thẩm Diệu, nhíu mày định phản bác, lại nghe mẫu thân mình Nhiệm Uyển Vân đột nhân mở miệng quát
"Thanh Nhi "
Thanh âm không thể che dấu sự hoảng loạn.
Thẩm Diệu nhìn lướt qua sắc mặt tái nhợt của Nhị thẩm Nhiệm Uyển Vân cùng thần sắc bỗng nhiên khẩn trương của Tam thẩm Trần Nhược Thu, khẽ cười.
Nàng đã nói rồi, trong phủ nhiều người khôn khéo, không sợ không nghe ra ý tứ của nàng.
Hôm đó Phó Tu Nghi tình cờ đi ngang Thẩm phủ, tiện đường ghé vào, có lần từng cùng Thẩm Quý chơi cờ đặt tiền cược, đến tìm Nhị thúc lấy bức họa.
Giờ đây Thẩm Diệu nói Định vương đã gửi thiệp mời đến trước... Hoàng Đế ghét nhất thần tử cùng Hoàng tử quá thân cận với nhau, nếu là cố ý đưa thiệp mời, cùng nhau gặp mặt tán ngẫu cái gì? Chẳng lẽ trù tính làm Thái Tử tương lai?
Tai mắt khắp nơi đều có, ai biết được trong Thẩm phủ có người của Hoàng Đế cài vào. Chuyện gì cũng có thể xảy ra, không chừng thật sự có người của Hoàng Thượng.
Thẩm Diệu nói một câu liền đem phẩm hạnh của nữ nhi thường tình biến thành vấn đề của thần tử, Thẩm Tín đang ở tây bắc, đương nhiên sẽ không liên quan, nhưng trong Thẩm gia còn Thẩm Quý cùng Thẩm Vạn, hai người vẫn còn làm quan trong triều đình.
Đạo lý này, Thẩm Nguyệt và Thẩm Thanh không hiểu nhưng Nhiệm Uyển Vân cùng Trần Nhược Thu nhất định hiểu rõ.
Thẩm Diệu cười lạnh trong lòng, bọn họ muốn giẫm lên thanh danh của nàng, nàng liền mượn Nhị thúc và Tam thúc làm đệm kéo cùng, không biết Nhị thẩm và Tam thẩm của nàng có hiểu được? Bỏ qua lần này không?
Thẩm Thanh có chút không hiểu nhìn mẫu thân mình, tuy rằng không cam tâm, vẫn là ngoan ngoãn im lặng.
Thẩm Nguyệt tuy rằng không rõ lời của Thẩm Diệu có gì không đúng, nhưng thấy thần sắc khẩn trương của mẫu thân Trần Nhược Thu cũng ý thức được, quy củ đứng tại chỗ, không dám mở miệng.
Thẩm lão phu nhân nhướng mày, bà tuy rằng theo Thẩm lão tướng quân nhiều năm như vậy, cũng không biết trong quan trường hiểm độc như thế nào, ánh mắt hạn hẹp chỉ ở hậu viện, vây quanh trong bốn bức tường và bầu trời phía trên, làm sao hiểu được hàm ý trong lời nói Thẩm Diệụ Bà chỉ cảm thấy hôm nay Thẩm Diệu như uống nhầm thuốc, liên tiếp chống đối bà, muốn mạo phạm uy nghiêm của bậc trưởng bối là bà, bà liền phát hỏa.
"Lời của tiểu Ngũ nói không sai"
Nhiệm Uyển Vân cười cắt ngang lời trách cứ sắp nói của lão phu nhân
"Chỉ là hiểu lầm mà thôi, chuyện như thế làm sao truyền đến hậu viện được chứ? Đều là không khéo chạm phải thôi. Định vương điện hạ tính tình rộng lượng, sẽ không để tâm chuyện tiểu hài tử nháo loạn. Tất cả đều là hiểu lầm, chỉ có tiểu Ngũ đáng thương của chúng ta không cẩn thận ngã xuống hồ bị kinh sợ, ủy khuất vô cùng."
Thẩm lão phu nhân há miệng thở dốc, bất mãn việc con dâu đột nhiên đánh gãy lời bà. Nhưng nhà mẹ đẻ Nhiệm Uyển Vân là thương nhân có tiếng tăm lừng lẫy ở Minh Tề quốc, bình thường chi phí trong nhà đều do nhà Nhị phu nhân cung cấp, bà tuy rằng bất mãn, nhưng cũng không muốn đắc tội nàng. Bà hừ lạnh một tiếng, không nói tiếp.
Trần Nhược Thu cũng ý thức được, liền thuận theo Nhiệm Uyển Vân
"Đúng vậy, Nguyệt Nhi, Thanh Nhi, về sau trăm ngàn lần không được nhắc lại việc này. Tiểu Ngũ không may rơi xuống nước, bị Định vương vô tình bắt gặp thôi. Trên đời thiếu gì chuyện trùng hợp chứ."
Nàng cười nhìn về phía Thẩm Diệu
"Tiểu Ngũ, lão phu nhân là đau lòng ngươi, chứ bà không thật sự tức giận ngươi."
⬅ Trước Tiếp ➡