⬅ Trước Tiếp ➡
Ngay sau đó, nét tươi cười trên mặt thiếu niên biến mất trong giây lát. Quyên hoa trong tay đong đưa trong gió, rồi rớt xuống đất, ngay dưới móng chân ngựa, bị con ngựa đỏ thẫm nghiền thành một đống.
Hắn lười biếng ngồi thẳng người, trời sinh tính cách có một loại xâm lược mãnh liệt, cộng thêm khuôn mặt tuấn tú, đem lực hấp dẫn phóng đại vô cùng nhuần nhuyễn. Quả thật muốn làm người ta mù mắt.
Thật là một người lạnh lùng ác liệt.
Dịch Bội Lan lẩm bẩm nói
"Là Tạ gia tiểu Hầu gia."
Thẩm Diệu nhíu mày, Tạ gia tiểu Hầu gia, Tạ Cảnh Hành.
Đại gia tộc ở Minh Tề, bao đời nay đều là khai quốc công thần, đi theo Tiên Hoàng lập giang sơn, đánh đuổi kẻ thù. Trải qua từng thế hệ, có gia tộc trở nên tàn lụi, mục rỗng trống trơn. Lại có gia tộc ngày càng phồn vinh, phát triển rực rỡ.
Giống như Phùng gia quan văn, hay Thẩm gia võ tướng. Nếu nói Thẩm gia bao đời đều là võ tướng, thành thành thật thật mang binh đánh giặc, được công nhận là trung thần. Tạ gia cũng thế, tay cầm trọng binh, nhưng người trong nhà hỗn loạn, đương kim Bệ Hạ muốn lật đổ Tạ gia cũng không biết làm sao.
Ước chừng Tạ tiểu Hầu gia trong xương cốt đã tồn tại tính ngang ngược, cứng đầụ Làm những chuyện không thể hiểu được, ví dụ như Hoàng Thượng hạ lệnh lui binh ngàn dặm ngoài kinh thành, hắn thì muốn vung kiếm thừa thắng xông lên. Cuối cùng vung bút viết lên cờ
"Tướng ở bên ngoài, quân lệnh có thể chịu, có thể không chịụ"
Nhưng Hoàng Thượng lại không có cách nào trách tội người Tạ gia, bởi vì bọn họ luôn bách chiến bách thắng.
Thẩm gia cùng Tạ gia vốn quan hệ đối lập, tất nhiên là do Tiên Hoàng cố ý châm ngòi nhằm ngăn cách, để hai bên tự áp chế lẫn nhau, cân bằng triều đình. Thẩm Tín cùng Tạ Hầu gia chưa bao giờ cùng chính kiến, Thẩm Tín không quen nhìn Tạ Đỉnh trên chiến trường đánh giặc, biến hóa quỷ quyệt, thủ đoạn bất chính. Tạ Đỉnh không quen nhìn Thẩm Tín đánh giặc còn muốn xem binh thư, bảo thủ cũ kỹ, không hiểu biến báo sự thay đổi kì diệu . Hai nhà cứ gặp nhau là cãi nhau bất kể địa điểm, cãi tới cãi lui, cãi đến mức, Tiên hoàng hiển nhiên cũng hết cách.
Sau khi thê tử Tạ Đỉnh qua đời, ông cũng không cưới kế thất. Chỉ có một phòng thiếp thất, sinh được hai người con trai. Nói cách khác, Tạ Cảnh Hành còn có hai người đệ đệ thứ xuất. Có lẽ Tạ Đỉnh đau lòng con trai mẫu thân mất sớm, dành hết sức bù lại cho hắn, từ nhỏ nuông chiều Tạ Cảnh Hành, rốt cuộc đem hắn dưỡng thành tính tình vô pháp vô thiên.
Mặc dù như vậy, Tạ Cảnh Hành vẫn là một nam nhân tuyệt diễm khiến người khác phấn khích. Ngoại trừ tính cách có chút lạnh lùng, còn tài học thông minh, tướng mạo hay gia thế, đều đứng số một số hai Minh Tề. Nếu không, sao lại có nhiều cô nương âm thầm quý mến như thế.
Chỉ là đáng tiếc, Thẩm Diệu trong lòng thở dài một tiếng, một thiếu niên như vậy, cuối cùng bị vạn tiễn xuyên tâm, lột da treo gió, kết cục vô cùng thảm thiết.
Có lẽ trong ánh mắt nàng có sự thương hại quá mức rõ ràng, thiếu niên kia chợt nhìn lại đây, con ngươi đen chợt lóe như ngôi sao, ý tứ hàm xúc không rõ nhìn nàng một cái.
Thẩm Diệu gục đầu xuống, làm ra một bộ dáng ngượng ngùng.
Tạ Cảnh Hành chết ở tuổi hai mươi hai.
Tiên Hoàng muốn trừng trị Tạ Gia, Minh Tề Hoàng thất, càng về sau, càng lẩm cẩm vô năng. Cả ngày không lo nghĩ việc nước, phát triển thực lực quốc gia mà lại nghĩ cách tự bảo vệ mình, xem trâm anh thế gia đều là uy hiếp. Theo lời của Phó Tu Nghi, Thẩm gia thành thật còn là mục tiêu, Tạ gia ngông cuồng, không nghe mệnh lệnh, đương nhiên trở thành cái đinh trong mắt Tiên Hoàng.
⬅ Trước Tiếp ➡