Cốc Vũ khẽ hừ nhẹ một tiếng, có chút trào phúng liếc nhìn Quế ma ma một cái. Nàng từ trước đến nay chướng mắt bộ dáng nịnh nọt tiểu nhân của Quế ma ma, ỷ là nhũ mẫu của tiểu thư nên hoành hành ngang ngược ở Tây viện. Tiểu thư lại cố tình tin tưởng bà ta, bỏ qua không ít tin đồn gièm pha Quế ma ma, làm tiểu thư không thân cận với bọn hạ nhân Tây viện.
Hiện giờ vừa vặn tiểu thư bị ngã xuống nước, sau khi tỉnh lại liền thông suốt chuyện tình, trước mắt đối xử với Quế ma ma lãnh đạm, không lạnh không nóng như vậy khiến trong lòng Cốc Vũ an tâm không ít.
Quế ma ma ngượng ngùng cười, bà ta không biết vì sao hôm nay Thẩm Diệu có thái độ lạnh nhạt như vậy. Nghĩ tới có lẽ Thẩm Diệu ngã xuống hồ nên tâm trạng không tốt, bà cười khuyên nhủ
"Lão nô khuyên tiểu thư một câu, người đừng quá mức thương tâm, chăm sóc bản thân thật tốt mới là quan trọng. Tiểu thư như hoa như ngọc, nhất định trong lòng Định vương sẽ thích người, rồi có một ngày..."
Bà ta từ trước đến nay luôn biết cách nịnh nọt Thẩm Diệu, ngày thường đều nói những điều khiến Thẩm Diệu vui vẻ. Nhưng hôm nay vừa nói ra lời này, Thẩm Diệu đã thay đổi sắc mặt
"Ma ma nói như vậy là muốn vấy bẩn sự trong sạch của ta sao?"
Thẩm Diệu lãnh đạm nói
"Tuy phụ thân cùng mẫu thân nay không ở Tướng phủ, thì ta cũng là tiểu thư con vợ cả Đại phòng Thẩm gia, cũng là chủ tử Tây viện, một nhà bình thường cũng phải biết thanh danh trong sạch quan trọng như thế nào, ma ma nói vậy chẳng phải cố ý hãm hại, bảo ta vô liêm sỉ?"
Quế ma ma sửng sốt, theo bản năng nói
"Tiểu thư sao lại nói như vậy, lão nô cũng là vì..."
"Vậy là ta nói sai rồi sao?"
Thẩm Diệu cười lạnh một tiếng
"Cũng tốt, không bằng nhờ lão phu nhân nói một câu công bằng, ngươi coi trong sạch của nữ nhi Tướng phủ đều không bằng củ cải trắng bán ngoài chợ sao? Củ cải trắng còn có giá trị vài đồng tiền, Quế ma ma nói đường hoàng như vậy, ta muốn hỏi lão phu nhân có phải là ta quá mức không biết lễ nghi."
Có lẽ không dự đoán được Thẩm Diệu đột nhiên thay đổi lớn như thế, cho dù nàng tâm tình không tốt cũng không đem mình ra trút giận mới đúng. Quế ma ma ở trong Tây viện đã quen thói hoành hành ngang ngược, ngày thường Thẩm Diệu đối xử với bà ta rất tốt, hôm nay lại vậy, thậm chí bà ta xấu mặt trước Cốc Vũ cùng Kinh Trập, trong lòng có chút tức giận, không khỏi nói
"Lời này của tiểu thư thật sự vu oan lão nô, lão nô đi theo bên cạnh tiểu thư đã mười mấy năm, tiểu thư cho rằng lão nô là cố ý hại người?"
"Làm càn "
Kinh Trập cao giọng nói
"Tiểu thư là chủ tử, Quế ma ma ngươi sao dám nói chuyện như thế với tiểu thư?"
Quế ma ma cả kinh, tự trách mình vừa rồi kích động. Lời nói như bát nước hắt đi, chung quanh lại có rất nhiều hạ nhân vây xem náo nhiệt. Bà chỉ coi Thẩm Diệu là người dễ dàng bị lừa, vội mềm giọng nói
"Tiểu thư, lão nô là thật tâm đau lòng người, lão nô theo tiểu thư nhiều năm như vậy, trong lòng đã sớm coi tiểu thư là con ta. Mới vừa rồi đều là lão nô nói không đúng, tiểu thư đừng để bụng, cẩn thận nóng giận không tốt cho thân thể."
Coi nàng như con chính mình mà đối đã? Thẩm Diệu trong lòng cười lạnh một tiếng, nàng cảm thấy Quế ma ma chính là một người tuyệt vời. Ngày thường theo nàng có được không ít bạc, vậy mà lại nhận người Đông viện làm chủ tử. Cuối cùng còn hại Đại ca nàng ăn đau khổ. Nếu là đời trước, trong hậu cung gặp một điêu nô như vậy, nàng đã sớm ra một đạo ý chỉ sai người đánh chết rồi ném ra bên ngoài. Chỉ là hiện tại... Nếu Quế ma ma thành tâm muốn đầu nhập vào Đông viện, vậy nàng liền mượn bà ta khiến cho Đông viện đau khổ một chút đi?
Nàng nhíu mày, ngữ khí thản nhiên nói