"Các ngươi điên rồi sao? Phúc sào chi hạ, yên hữu hoàn noãn ? Thẩm gia chúng ta là người một nhà, Phó Tu Nghi tìm cách đối phó Thẩm gia, thế nhưng các ngươi lại hãm hại người trong nhà ư?
Phúc sào chi hạ, yên hữu hoàn noãn Tổ chim đã bị phá thì trứng có còn nguyên vẹn được không?
" 'Người trong nhà'? Ngũ muội, chúng ta chưa từng coi Đại phòng ngươi là người thân."
Thẩm Thanh cười lạnh một tiếng
"Dù sao mấy năm qua ngươi hưởng thụ cũng nhiều rồi. Nay Thái Tử đã chết, Công chúa không còn, Thẩm gia bị diệt, ngươi cũng nên sớm đi xuống Hoàng Tuyền, đoàn tụ cùng bọn họ đi."
Mi phu nhân chân thành tiến lên, mỉm cười nói
"Tỷ tỷ, giang sơn đã định, tỷ cũng nên lui."
Tranh đấu mười năm, Thẩm Diệu rốt cuộc thua triệt để, thua thật thảm hại, thua đến tử tang tộc vong, thua thành cái dạng khiến cả thiên hạ chê cười
Nàng oán hận nói
"Bản cung sẽ không chết, ta chờ ngươi từ từ mất hết tất cả "
"Trần công công, động thủ đi."
Mi Phu nhân hướng ánh mắt về phía Thái giám.
Thân hình to mập của tên Thái giám lập tức tiến lên vài bước, một tay gắt gao nắm lấy cổ Thẩm Diệu, một tay đem thước lụa trắng trên mâm xiết vào cổ nàng. Hắn dùng sức xiết chặt, lụa trắng xé rách da thịt, xương cốt phát ra tiếng kêu thanh thúy.
Thẩm Diệu ra sức giãy dụa, hai mắt trừng lớn, trong lòng nàng lập lời thề độc.
Con trai của nàng, nữ nhi của nàng, cùng phụ mẫu huynh đệ, tỷ muội, nô tài, Thẩm gia từ trên xuống dưới, tất cả đều bị nàng hại. Phó Tu Nghi, Mi Phu nhân, Thẩm Thanh, Thẩm Nguyệt. Các ngươi khiến ta chết thảm, thân nhân ta tiêu vong, nếu có kiếp sau, nàng sẽ bắt bọn họ nợ máu phải trả bằng máu
Ngày mà trời đất diệt vong, cũng là ngày ta và ngươi cùng xuống nấm mồ
Nhà cửa được lát từng tảng đá bản trắng đen xen lẫn nhau, cột trụ màu đỏ son, trên lan can có khắc những hoa văn hoa hải đường đầy phức tạp. Sau một đêm mưa, những hạt mưa óng ánh từ lá cây chuối tây rơi xuống, thấm vào trong đất.
Trên bàn tử kim màu tím có một chiếc lư hương được làm thành hình dáng con thú, vô cùng tinh xảo, đang nhả ra những làn Thủy mộc hương, trời mới vào thu, cùng những âm thanh nhẹ nhàng, mang lại cảm giác khoan khoái.
Đầu giường tứ giác treo túi thơm Lưu tô hương, màu sắc tươi sáng. Bên giường lớn mềm mại, hai nha hoàn cao gầy đang quạt hết sức cẩn thận cho người nằm trên giường.
"Tiết trời rét lạnh, tiểu thư lại ngã xuống nước, cũng may đã hạ sốt. Tiểu thư cũng đã ngủ một ngày một đêm, theo lời đại phu nói một chút nữa tiểu thư cũng nên tỉnh, sao vẫn chưa thấy động tĩnh gì nhỉ?"
Nha hoàn mặc y phục xanh nói với nét lo âu trên khuôn mặt.
"Cốc Vũ, đã hơn nửa canh giờ, sao đại phu còn chưa tới nữa?"
Một nha hoàn mặc tử y nói.
"Nhị thái thái bên kia biết tin, lại nói bóng gió, cố ý gièm pha, khiến cho đại phu trong phủ không dám đến đây."
Cốc Vũ nhìn thoáng nữ tử trên giường.
"Phu nhân và lão gia không có ở kinh thành, đại thiếu gia cũng vậy, lão phu nhân ở Đông viện, không quan tâm đến chúng ta, Bạch Lộ cùng Tiết Sương Giáng đi tìm đại phu giờ còn chưa về, chắc là bị người khác ngăn cản. Đây là muốn dồn tiểu thư vào chỗ chết Không được, ta phải ra ngoài nhìn xem."
Vừa dứt lời, hai nha hoàn liền nghe được âm thanh yếu ớt phát ra từ trên giường.
"Tiểu thư, người tỉnh "
Tử y nha hoàn kinh hỉ kêu lên một tiếng, vội vàng chạy đến bên giường, thấy nữ tử vừa tỉnh nhăn trán, từ từ ngồi dậy
"Kinh Trập..."
Thẩm Diệu lẩm bẩm nói.
"Nô tỳ ở đây"
Tử y nha hoàn mỉm cười, cầm lấy tay Thẩm Diệu nói
"Tiểu thư đã thấy đỡ hơn chưa? Người đã ngủ một ngày một đêm, tuy đã hạ sốt nhưng người vẫn chưa tỉnh, làm nô tỳ còn nghĩ muốn đi tìm đại phu một chuyến."
"Tiểu thư, người có muốn uống chút nước?"
Cốc Vũ bưng đến một ly trà.