Tuy Lâm Thanh Nhã có hơi mất kiên nhẫn, nhưng vẫn tiếp tục nghe, Chu Mộng Khê bèn kể lại tình cảnh cô đã thấy ở nhà hàng Nhật Liêu, Lâm Thanh Nhã bất ngờ không ngậm miệng lại được.
Trong phút chốc cô chưa phản ứng kịp lại, kinh ngạc nói “Không thể nào? Cậu có chắc mình không nhìn nhầm chứ?”
Chu Mộng Khê gật mạnh đầụ
“Đó là hóa đơn hơn 22 ngàn đó nha, thậm chí anh ta còn không cần khuyến mãi, trả tiền luôn, cậu nói xem có phải Giang Thành giàu ngầm không?” Chu Mộng Khê hỏi.
“Thật không?”
Lúc này Lâm Thanh Nhã cũng có chút không xác định, nhưng sau đó cũng có chút tức giận nói “Tên Giang Thành đáng ghét này, nếu thật sự có tiền như thế sao lại không tặng quà cho phòng livestream của tớ, lại đi mời người con gái khác đi ăn. Đàn ông không có thằng nào tốt cả, miệng thì nói yêu, đúng là dối trá ”
Trong lòng cô oán trách Giang Thành.
Tên này lại mời người con gái khác đi ăn sau lưng cô, không để mắt đến Lâm Thanh Nhã.
Phụ nữ rất hay ghen tuông.
Lâm Thanh Nhã lắc lắc đầu, cố gắng không nghĩ đến chuyện của Giang Thành nữa, ngược lại nói với Chu Mộng Khê về Cửu thiếu gia giàu có gặp được ở phòng livestream tối hôm nay, Chu Mộng Khê nghe mà hết hồn.
“Thanh Nhã, cậu nói có khi nào…” Chu Mộng Khê nghi ngờ nói.
“Hả?”
“Tớ nghi ngờ Cửu thiếu gia là Giang Thành, chỉ là anh ta không nói rõ ra thôi, dù sao lúc trả 20 ngàn tệ, anh ta cũng không thèm chớp mắt một cái, bình thản giống như ăn cơm uống nước vậy.” Chu Mộng Khê phỏng đoán.
“Không thể nào?”
Lâm Thanh Nhã lắc lắc đầu, phủ định suy nghĩ của Chu Mộng Khê, trong mắt cô Cửu thiếu gia chắc phải là con nhà giàu nào đó của thành phố Lâm Châu, sao có thể là Giang Thành được?
Chu Mộng Khê cũng không kiên trì nữa, chỉ thuận theo nói mà thôi.
“Thanh Nhã, tớ nói thật, cậu có thể thử tiếp xúc với Giang Thành, đến lúc đó không phải sẽ biết là thật hay giả sao? Dù sao bây giờ anh ta cũng có tiền, cậu thấy đúng không?”
“Sao có thể được?” Lâm Thanh Nhã lắc đầu nói.
Đêm khuya.
Lâm Thanh Nhã nằm trên giường trằn trọc, trong đầu hiện lên hình ảnh đêm đó Giang Thành liều mạng giúp cô tranh thủ thời gian trốn thoát, trong đầu nghĩ nếu như có người đàn ông trung thành như Giang Thành, đồng thời có tiền như Cửu thiếu gia thì tốt biết mấy.
Nhưng cô cũng biết rằng đây là điều không thể nào.
Lời của Chu Mộng Khê vẫn quanh quẩn trong đầu cô, nói không chừng Giang Thành thật sự là một tên con nhà giàu đời thứ hai ngầm thì sao, dù sao thử một chút cũng không có tổn thất gì.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Thanh Nhã đã có quyết định.
Ngày hôm sau, lớp Toán cao cấp.
Lâm Thanh Nhã cố gắng tìm chỗ ngồi cách xa Lưu Vũ nhất có thể, chỗ này là chỗ bên cạnh Giang Thành, Giang Thành cũng hơi bất ngờ khi Lâm Thanh Nhã chủ động ngồi cạnh anh.
Làm hại Giang Thành lên lớp Toán cao cấp mà chẳng nghe giảng mấy.
Tan học.
Lưu Vũ chủ động đi đến bên cạnh Lâm Thanh Nhã, liếc nhìn Giang Thành rồi tức giận nói “Lâm Thanh Nhã, em có gì ý, rốt cuộc em có muốn làm bạn gái tôi hay không, tôi đã vì em tốn không ít tiền rồi đó.”
Sắc mặt Lâm Thanh Nhã hơi thay đổi, nhưng vẫn nói “Lưu Vũ, chúng ta không hợp nhau, em đã có người mình thích rồi, anh bỏ ý định đó đi.”
Giang Thành nghe xong cảm thấy tim mình nhói lên.
Lâm Thanh Nhã có người mình thích rồi
“Thật ra người em thích là Giang Thành, những gì em làm trước đó với anh ấy chỉ là để thử anh ấy thôi, em đã cảm nhận được tình cảm mà Giang Thành dành cho em.” Lâm Thanh Nhã bình thản nói.
Giang Thành như sấm vang bên tai, đầu óc cũng trở nên trống rỗng.