Phải biết rằng trước đây Giang Thành cùng bởi vì nghèo không có cơm ăn, còn phải đi ăn vụng cơm thừa ở căn tin, con ngươi Lâm Thanh Nhã nhìn chăm chăm vào 100 ngàn, vậy mà lại có chút đau lòng, nếu như 100 ngàn này là để cho cô dùng thì tốt quá rồi, đồ trang điểm, túi hàng hiệu đều có cả.
“Giang Thành…”
Giang Thành rốt cuộc khí phách một hồi.
Anh nắm lấy tay Lâm Thanh Nhã đi ra ngoài, chỉ để lại Lưu Vũ với vẻ mặt còn đang ngơ ngác.
Qua một hồi lâụ
Mấy đứa đàn em của Lưu Vũ mới kéo tâm trí Lưu Vũ về được, mấy đứa đàn em vội vàng hỏi “Anh Vũ làm sao bây giờ? Chị dâu bị thằng khốn đó kéo đi mất rồi, rõ ràng là muốn anh Vũ mất mặt ở Đại học Lâm Châu mà, chuyện này không thể nhẫn nhịn được ”
Rầm
Lưu Vũ đập tay xuống bàn học.
Đúng vậy
Chuyện này tuyệt đối không thể nhịn được
“Nhưng bây giờ tao đã thề độc rồi, cũng không thể nuốt lời được? Tụi bây nói coi tao nên làm sao?” Lưu Vũ bực dọc.
Điều kiện nhà hắn còn tính là không tồi, không thể thật sự vì 100 ngàn mà bỏ qua cho đứa con gái Lâm Thanh Nhã này, dù sao mình vẫn chưa ngủ được nó.
Đàn em suy nghĩ trong chốc lát, mặt lộ ra vẻ vui mừng.
“Anh Vũ, ban nãy tuy anh thề không quấy rầy Lâm Thanh Nhã nữa, nhưng anh Vũ chỉ nói đến Lâm Thanh Nhã mà thôi, không bao gồm tên đầu b Giang Thành mà ”
Lưu Vũ bừng tỉnh.
“Ý mày là…tụi mình có thể chơi Giang Thành?”
Đàn em điên cuồng gật đầu, cúi người gật đầu nói “Anh Vũ sáng suốt ”
“Chúng ta không động vào Lâm Thanh Nhã, cứ chơi thằng Giang Thành Anh Vũ một đời lẫy lừng, há có thể để cho tên khốn Giang Thành làm mất uy danh? Thằng đó chỉ là có chút tiền lẻ mà thôi, anh Vũ tùy tiện kêu hai người đến là có thể đánh nó ỉa trong quần rồi ”
Lưu Vũ xoa cằm, đôi mắt phát ra tia sáng.
“Cứ làm vậy đi ”
…
Lâm Thanh Nhã vốn định rút tay lại.
Bởi vì cô ấy cảm thấy Giang Thành y hệt tụi trẻ trâu, nhưng lại nghĩ đến tình cảnh vừa rồi lại lặng lẽ chịu đựng.
Hai người đi đến ven hồ trong sân trường.
Giang Thành nhận ra mình vẫn đang nắm tay Lâm Thanh Nhã, lập tức buông tay, nhưng không ngờ Lâm Thanh Nhã lại nhanh tay nắm lại tay Giang Thành, trong thoáng chốc Giang Thành mặt đỏ tới mang tai, tim đập nhanh đến mức như muốn bay ra khỏi lồng ngực.
“Thanh Nhã, vừa rồi em nói dối anh, có phải không?” Anh hỏi.
Lâm Thanh Nhã bật cười.
Cô đến gần Giang Thành, hương thơm của cơ thể thiếu nữ tràn vào mũi Giang Thành, khiến Giang Thành luống cuống nhìn đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng Lâm Thanh Nhã.
“Sao em nỡ lừa gạt anh chứ?” Lâm Thanh Nhã cười nói.
Giang Thành chợt ngẩng đầu, đối diện gương mặt tinh xảo của Lâm Thanh Nhã, cách mặt anh chưa đến 10 cen ti mét, tựa như Giang Thành chỉ cần hướng về trước một tí là có thể hôn đôi môi đỏ mọng của Lâm Thanh Nhã, đầu óc Giang Thành trống rỗng, không thể suy nghĩ gì thêm nữa.
Đây là thật sao?
Lâm Thanh Nhã sợ Giang Thành không tin, lại nói “Em thích anh lâu lắm rồi, Giang Thành.”
“Em đồng ý làm bạn gái của anh ”
Mắt Giang Thành trợn tròn lên, Lâm Thanh Nhã không nói lời nào nữa mà tiến đến hôn má Giang Thành, dịu dàng nói “Giang Thành, hôm qua là sinh nhật anh, em không kịp tặng quà sinh nhật cho anh, cái hôn này xem như là quà tặng anh vậy.”
Lúc này Giang Thành hạnh phúc đến mức muốn hét lên.
Ước mơ của anh cuối cùng cũng thành hiện thực rồi
Từ tối hôm nay trở đi, Lâm Thanh Nhã đã là bạn gái của Giang Thành anh, Giang Thành vui vẻ như một đứa trẻ.
Lâm Thanh Nhã thấy thời cơ đã đến.