⬅ Trước Tiếp ➡
Cho dù như vậy, Giang Thành vẫn không muốn làm tổn thương Lâm Thanh Nhã, khiến cho cô xấu hổ.
Vũ Tam Tư cũng không ngạc nhiên lắm, ông thở dài rồi lắc đầu nói "Cậu chủ... Xin cho tôi nói thẳng, cậu vẫn còn quá tốt bụng. Cậu phải biết rằng nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản thân, thậm chí ở thời khắc quan trọng, điều này sẽ làm cậu bị đẩy vào hoàn cảnh không thể quay đầu lại được nữa, ý chí của cậu chủ cần phải sắt đá một chút, như vậy tương lai mới có thể trở thành người thừa kế của nhà họ Giang."
"Kẻ thù?"
"Ông Vũ, cô ta không phải là kẻ thù của tôi."
Giang Thành cười, cũng nhanh chóng nắm bắt được trọng điểm trong lời nói của Vũ Tam Tư, nghi ngờ nói "Ông Vũ, xem ra bên trong gia tộc cũng tồn tại chuyện tranh đấu lẫn nhau, nếu tôi đoán không sai thì trước tôi còn có tám người anh trai, với thân phận của họ cũng có thể là người kế thừa của nhà họ Giang đúng không?"
Vũ Tam Tư gật đầụ
Ông không có giấu diếm, nói thẳng sự thật "Đúng vậy, thưa cậu chủ, cậu đứng thứ chín trong nhà, cũng là người trẻ tuổi nhất."
Hiện tại, hiển nhiên Giang Thành không có ý nghĩ muốn tranh đoạt vị trí người thừa kế, thấy thế, Vũ Tam Tư liền mở miệng nói "Thực ra gia tộc làm như vậy không khác gì đang nuôi chất độc trong người, cuộc tranh đấu giữa chín vị cậu chủ sẽ làm ảnh hưởng đến tương lai nhà họ Giang, hy vọng cậu chủ có thể nghiêm túc xem xét."
"Nếu như cậu chủ không tranh đoạt, sẽ bị gia tộc xoá tên, trở lại với cuộc sống trước đây "
Giang Thành sửng sốt.
Xem ra đây không phải là chuyện mình không muốn tranh là được, anh cũng không muốn quay trở về sống những ngày tháng trước đây, cuộc sống đó không phải là cho người sống.
Trong mắt anh bừng lên tia sáng, vị trí người thừa kế của nhà họ Giang anh đã định rồi, Giang Thành nắm chặt nắm tay, lẩm bẩm "Sẽ có một ngày khốn long đắc thủy, làm cho Trường Giang thủy đảo lưu ”
Sẽ có một ngày rồng mắc hạn gặp được nước, khiến nước sông Trường Giang chảy ngược.
Chào tạm biệt Vũ Tam Tư xong, Giang Thành chuẩn bị quay trở lại trường học.
Vũ Tam Tư đứng trong bóng đêm, nhìn bóng dáng Giang Thành dần dần đi xa, vui mừng cười nói "Cậu chủ rốt cục đã trưởng thành rồi, ông già tôi cũng không có gì tác dụng gì nữa, nếu đời này có thể nhìn thấy cậu chủ gánh vác gia tộc, chết cũng không hối tiếc ."
Chẳng qua Vũ Tam Tư cũng khẽ lắc đầụ
Thời gian Giang Thành trở về gia tộc là ngắn nhất, nhưng thời gian cũng là ít nhất, chênh lệch không nhỏ với tám vị còn lại.
Rất khó
Giang Thành trở lại trường học.
Anh đột nhiên nhớ ra phải nhét thẻ sim mới vào điện thoại mới, sau đó đăng ký WeChat, anh gửi một tin nhắn riêng đến Lâm Thanh Nhã, ý muốn Lâm Thanh Nhã kết bạn với mình, tuy rằng Giang Thành đã nhận rõ bộ mặt thật của Lâm Thanh Nhã, nhưng vẫn muốn cho chính mình hy vọng.
“Cửu thiếu gia, xin chào ”
“Tôi là Lâm Thanh Nhã, về sau cậu gọi Tiểu Nhã là được, chỉ cần cậu vui vẻ là được rồi.”
Giang Thành không trả lời Lâm Thanh Nhã.
Lâm Thanh Nhã cầm di động, đợi hồi lâu vẫn không thấy tin nhắn trả lời, cũng chịu từ bỏ việc chào hỏi với Cửu thiếu gia, cô nghĩ tới chuyện xảy ra ngày hôm nay, liền hận đến nghiến răng nghiến lợi, lẩm bẩm "Giỏi cho Giang Thành, lại dám lừa gạt tôi, tôi sẽ không bỏ qua như vậy đâu "
May mắn đúng lúc đó Chu Mộng Khê nói sự thật cho cô, nếu không coi như xong đời rồi
Ngày hôm saụ
Không ngờ, Bạch Sơ Vũ lại đứng dưới lầu đợi Giang Thành.
Vừa thấy Giang Thành, cô ta liền nũng nịu như một con thỏ chạy đến chào hỏi, cô ta hoàn toàn không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của những người khác, trực tiếp nắm lấy tay Giang Thành "Chàng trai bé bỏng, tối hôm qua tôi gửi tin nhắn WeChat cho cậu, sao cậu không trả lời, làm hại người ta tới tìm cậu đấy."
⬅ Trước Tiếp ➡