⬅ Trước Tiếp ➡
"Đúng rồi cậu chủ, cái tên Lưu Vũ kia nữa, cậu có muốn..." Vũ Tam Tư vừa nói vừa làm động tác cắt cổ.
Giang Thành thấy sát khí trong mắt Vũ Tam Tư thì bị dọa sợ, vội vàng nói "Ông Vũ, chuyện của tôi, tôi sẽ tự giải quyết. Lần sau nếu lại gặp phiền phức thì sẽ để cho ông ra mặt."
Vũ Tam Tư chậm rãi gật đầụ
Trong mắt ông trà đầy vẻ tán thưởng, xem ra cậu chủ đã trưởng thành thật rồi.
Ngày hôm saụ
Giang Thành vô cùng phấn khởi cầm theo bó hoa hồng đứng chờ dưới tầng của Lâm Thanh Nhã. Lâm Thanh Nhã vừa đi ra khỏi phòng ký túc xá thì lập tức nhìn thấy Giang Thành. Bước chân cô khựng lại một chút, trong chốc lát không biết là có nên đi tiếp hay không.
Thấy cô do dự, Giang Thành liền cầm bó hoa hồng đi tới trước mặt cô.
"Thanh Nhã, em có thể làm bạn gái của anh được không?" Giang Thành cầm hoa, ánh mắt đầy mong chờ nhìn cô.
Người chung quanh vây lại ngày càng nhiều, không ít người chỉ trỏ Giang Thành, nhưng cho dù như vậy, anh vẫn vô cùng nghiêm túc cầm hoa, yên lặng chờ tình yêu tới.
Tuy nhiên...
Lâm Nhã Thanh đẩy bó hoa tươi trong tay của anh đi, không có cầm lấy.
Bây giờ cô đang rất hối hận, tối hôm qua cô không nên nói mấy lời kia. Lúc đó cô cho rằng dù Giang Thành gặp may mắn thì ít nhất cũng bị chém đứt chân, tay, đến lúc đó cũng không có tâm trạng nói mấy chuyện yêu đương.
Ai ngờ anh lại không có việc gì.
Thậm chí còn nhảy nhót tưng bừng đứng dưới tòa ký túc xá của cô tỏ tình. Sắc mặt Lâm Thanh Nhã đỏ bừng, có hơi tức giận khi Giang Thành làm cô khó xử trước mặt nhiều người như vậy.
"Giang Thành "
"Ý của tôi là chúng ta có thể làm bạn, có phải anh bị ảo tưởng rồi không? Nếu như hôm qua tôi có làm cho anh hiểu lầm thì tôi sẽ xin lỗi anh ở đây. Nói tóm lại, tôi và anh không thể nào ở bên nhau được, hi vọng anh có thể nhìn rõ sự thật, được chứ?"
Nụ cười của Giang Thành trở nên cứng đờ.
Bên tai cũng vang lên rất nhiều tiếng cười nhạo, còn có rất nhiều câu chế giễu vang lên "Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga ", "Không biết xấu hổ ", "Mặt dày mày dạn ", nói chung là cực kỳ khó nghe.
"Vì sao?" Giang Thành hỏi, giọng nói run run.
Vẻ mặt Lâm Thành Nhã trở nên lạnh lùng, khoanh hai tay trước ngực, nói "Trước kia tôi đã nói với anh rồi, hai chúng ta không cùng một thế giới, anh không xứng với tôi."
"Tôi sẽ không yêu đương với một tên nghèo "
"Tuy rằng tôi biết anh chắc chắn sẽ cảm thấy tôi là một cô gái rất thực dụng, nhưng tôi cũng không quan tâm, tình yêu mà không có vật chất hỗ trợ thì là cái thá gì?"
Lâm Thanh Nhã tức giận giật lấy bó hoa hồng trong tay Giang Thành, ném xuống đất, hung hăng đạp mấy cái.
Sau đó quay lưng bỏ đi.
Người xung quanh đối với Giang Thành chỉ chỉ trỏ trỏ, bọn họ bày ra ác ý không chút nể nang nào, trong phút chốc Giang Thành muốn bật khóc thành tiếng, anh không khóc khi bị người ta phát hiện ăn đồ thừa, không khóc khi bị người ta thấy nhặt rác, và cũng không khóc khi ngủ vào những đêm mùa đông bị lạnh đến nỗi tỉnh giấc vài lần.
Hiện tại, trong mắt Giang Thành bỗng dâng lên tầng hơi nước.
Anh lặng lẽ đứng dưới lầu cho đến khi những người xung quanh giải tán, rồi anh mới từ từ di chuyển những bước chân nặng như chì đi đến bó hoa hồng đã bị giẫm đạp phía trước.
Những cánh hoa trên mặt đất đều đâm vào dây thần kinh của Giang Thành.
Anh gạt những cánh hoa ngổn ngang sang một bên, nhặt ra một chiếc thẻ ngân hàng vàng óng ánh, nếu có ai ở đây chắc chắn sẽ nhận ra đó là thẻ mà chỉ khách VIP của Ngân hàng Thụy Sĩ mới có.
Trong thẻ này có khoảng một trăm triệu
⬅ Trước Tiếp ➡