16.2: Trọng giàu khinh nghèo
Hợp tác xã Cung Tiêu là đơn vị thuộc quốc gia, đãi ngộ và phúc lợi đều rất tốt, hoàn toàn là nơi làm việc khiến mọi người đều vô cùng mơ ước. Hiện tại những người có thể làm việc tại Hợp tác xã Cung Tiêu đều là những người có chút quan hệ hoặc có chống lưng phía sau. Có lẽ do cảm thấy bản thân mình rất ưu tú hơn người, người bán hàng liền không thèm che dấu sắc mặt của mình, thậm chí còn hừ một tiếng.
Tất nhiên Diệp Kiều cũng nhìn thấy sắc mặt khinh bỉ của người phụ nữ bán hàng, nhưng cô không quan tâm, tại sao? Cô đường đường là Kim đan lão tổ sao phải để ý đến suy nghĩ của một con kiến hôi, nếu thật sự so đo sẽ làm giảm giá trị của bản thân, cô mới xem thường làm chuyện như vậy.
Cố Trăn cũng nhận ra được người bán hàng khinh bỉ Diệp Kiều. Anh hơi không vui, có điều anh là đàn ông, không nên so đo cùng người phụ nữ này, nhưng sắc mặt anh vẫn lạnh xuống, trên người tỏa ra một cỗ khí thế không giận mà uy.
Người phụ nữ bán hàng thấy vậy liền không dám lỗ mãng nữa. Người đàn ông này nhìn có vẻ không dễ chọc, cô ta đã quen trọng giàu khinh nghèo, xem thường những người tầng lớp thấp kém.
Tuy Diệp Kiều đã tỏ vẻ cô không thích gì cả, nhưng Cố Trăn cũng không lập tức rời đi, anh chọn một số thứ cô gái nhỏ có thể dùng được, trả tiền xong mới dắt Diệp Kiều ra khỏi Hợp tác xã Cung Tiêu.
Diệp Kiều thấy Cố Trăn chỉ trong một lúc đã tiêu hết hơn hai mươi đồng, cảm thấy ruột như đứt từng khúc, cô phải tự mình an ủi bản thân, tiền này là của anh chứ không phải của mình, anh muốn mua cứ để anh mua.
Ra khỏi Hợp tác xã Cung Tiêu, Cố Trăn tiếp tục dẫn Diệp Kiều đi mua gạo và đồ ăn. Vì nghĩ đến Diệp Kiều ở nhà một mình nên Cố Trăn mua khá nhiều, trước kia mỗi lần Cố Trăn trở về đều mua nhiều như vậy. Nhưng lương thực mua cho Diệp Kiều đều bị Hà Quế Hương lừa lấy hơn một nửa, bây giờ Cố Trăn đã biết chuyện, trong lòng cũng có suy tính, có điều vẫn phải mua, về phần Hà Quế Hương...
Diệp Kiều không nghĩ nhiều như Cố Trăn, cô không phải nguyên chủ, đương nhiên sẽ không ngu ngốc để Hà Quế Hương lừa. Có điều nhìn thấy mới qua mấy phút mà Cố Trăn lại tiêu hết một đống tiền, mặc dù trong lòng thật đau nhưng cũng không lên tiếng nữa. Cô cũng không phải thần giữ của, nên bỏ vẫn bỏ được, muốn sinh tồn như người thường, lương thực là thứ nhất định phải có, hơn nữa trước kia loại nhu yếu phẩm này cô cũng thường dự trữ nhiều.
Mua đồ xong, Cố Trăn vừa xách túi lớn túi nhỏ vừa dắt Diệp Kiều đến một quán ăn nhỏ. Anh hẹn gặp Trần Thắng ở đây, đúng lúc Trần Thắng làm xong việc cũng đã đến, ba người cùng nhau đi vào quán cơm. Xuất phát từ sáng sớm, bây giờ đã đến giữa trưa, hai người đều bụng đói cồn cào, vừa vặn ăn cơm xong rồi trở về.
"Muốn ăn gì thì cứ chọn." Cố Trăn đưa thực đơn cho Diệp Kiều, hai người đàn ông đều nhường cho Diệp Kiều gọi món trước.
Đầu tiên Diệp Kiều nhìn sơ qua giá cả trên thực đơn, nhưng trước mắt dựa theo tình hình ở đây thì thức ăn khá mắc, tự mua nguyên liệu về nấu cơm ở nhà sẽ tiết kiệm được nhiều hơn. Những cửa tiệm bên ngoài có nơi nào là không muốn kiếm lợi. Lúc trước cũng chính vì cô biết điều này nên mới càng khẩn trương, cái gì có thể học đều học hết toàn bộ luyện đan, luyện khí và chế phù. Với một bữa cơm bình thường như vậy, chỉ cần đưa cô nguyên liệu, cô còn làm ra nhiều món ngon hơn.
Đi dạo cả buổi sáng, Cố Trăn đã có suy nghĩ khác về em gái, có thể hiểu được suy nghĩ của Diệp Kiều, anh nhìn lại thấy đau lòng.
Cố Trăn cũng không trông cậy vào Diệp Kiều gọi món, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười lấy thực đơn từ tay Diệp Kiều, theo nguyên tắc không lãng phí, anh chọn vài món ăn giàu dinh dưỡng ăn với cơm.
"Anh cả, gọi nhiều như vậy chúng ta có thể ăn hết không, ăn không hết rất lãng phí." Diệp Kiều thấy Cố Trăn gọi một lèo mấy món chính liền vội vàng nói, ngẩng đầu lên lại thấy Cố Trăn cười như không cười nhìn cô, lại thêm sắc mặt trêu trọc của Trần Thắng, dù bình thường Diệp Kiều thấy da mặt mình cũng đủ dày, nhưng lúc này sắc mặt cũng dần đỏ lên.