Ngộ Chúc tra tấn Chu Tồn đến không ra hình người.
Cô nằm ở trên giường ngủ một mạch đến buổi tối ngày hôm sau, mới đứng dậy thay một bộ quần áo đi đến chỗ hẹn của hội chị em.
Cô liếc nhìn xung quanh muốn tìm mấy cô bạn của mình.
Bên tɾong quán bar dành cho con nhà g͙iàu có âm nhạc DJ, ánh đèn hoa mỹ, hươռg vị rượu cồn khiến người khác say quanh quẩn mập mờ không rõ trên người nam nữ ở đây. Thỉnh thoảng có người liếc mắt đưa tình, tɾong lòng hiểu rõ mà không nói ra chạy tới cầm tay nhau rời đi.
Ngộ Chúc vừa mới bước vào, thì khí chất trên người đã chọc cho một đám rối rít quay lại.
Cô liếc nhìn xung quanh muốn tìm kiếm bạn của mình, đi được nửa đường thì bị một tên đàn ông hoa hòe hoa sói cản đường "Người đẹp, thêm Wechat nào?"
Ngộ Chúc nhíu mày, ánh mắt lãnh đạm "Thật xin lỗi, tôi không thêm Wechat người lạ."
Người đàn ông tự tin vuốt vuốt tóc ra sau, lộ ra nụ cười phóng đãng "Đừng như vậy mà người đẹp, gặp gỡ chính là duyên phận, sau khi add chúng ta cũng không còn là người xa lạ nữa không phải sao "
"Xin lỗi." Cô vốn định tránh khỏi hắn ta đi về phía trước, nhưng tên đàn ông vẫn không chịu bỏ qua, thậm chí còn bắt đầu động tay động ͼhân.
Hắn ta siết chặt tay Ngộ Chúc, quay đầu trêu đùa cô, ánh mắt lập lòe sự dâm tà "Người đẹp… Mẹ Thằng chó nào không có mắt dám đánh ông đây, có biết ông đây là ai không?"
Hắn ta che lại bả vai đau đớn hét lên, hùng hổ quay đầu lại. Nhưng sau khi nhìn thấy người vừa tới ngay lập tức đã ngậm chặt mồm, vội vàng cúi đầu khép nép "Cậu… cậu Hàn, là cậu sao?"
Hắn ta nghe thấy tiếng cười nhạo truyền đến từ đỉnh đầu, cảm thấy hai tay run run, mồ hôi lạnh nháy mắt đã chảy ra ướt đẫm.
Vị này chính thiếu gia đứng đầu tɾong giới thượng lưu của Bắc Kinh, chọc ai cũng được nhưng không thể chọc vị này tức giận.
Từ trước đến giờ Hàn Sóc thiếu gia không phải là người dễ sống chúng, còn là kẻ có thù tất báo, ỷ vào việc tɾong nhà có bối cảnh mà muốn làm gì thì làm, mọi việc đều suôn sẻ.
Hàn Sóc một tay đẩy người đàn ông đang đứng chắn ở giữa ra, giọng nói lạnh lùng đến sắp đóng băng " Còn chưa cút?"
Ngộ Chúc bị người đàn ông ăn mặc lòe loẹt kia túm lấy, không khỏi có chút choáng váng, khó khăn lắm mới có thể đứng vững. Lúc này cô mới có thời gian để ý vị thiếu gia tɾong vòng Bắc Kinh này.
Người đàn ông có mặt mày sắc bén, đuôi mắt hơi nhướng lên, lộ ra ánh nhìn hung dữ khiến cho người khác không dám đối diện.
Trên người anh ăn mặc áo sơ mi màu đen đắt tiền, khác hoàn toàn so với phong cách ăn mặc của Chu Tồn. Áo sơ mi của Hàn Sóc mở rộng hai cái cúc ở trên cùng, nhìn có vẻ phong lưu lại cao quý.
Vị Hàn thiếu gia này từ sợi tóc cho tới kẽ ͼhân đều toát ra hơi thở kiêu ngạo. Nhưng không thể phủ nhận được anh ta quả thật rấtcó tư cách này.
Ở tɾong đầu Ngộ Chúc âm thầm khen ngợi dáng vẻ suất xắc này của anh, trên mặt lại không hiện ra chỉ gật đầu nói lời cảm ơn với anh, cũng không nhìn nhiều thêm một cái đã xoay người rời đi.
Không khí xung quanh dường như bị đông cứng lại, đặc biệt là tên đàn ông ăn mặc lòe loẹt kia, hắn ta hận không thể dập đầu gọi một tiếng ba với Ngộ Chúc.
Chẳng lẽ bà chị này không nhìn ra Hàn Sóc đang cố ý giải vây giúp cô sao??? Hắn ta trà trộn tɾong vòng Bắc Kinh nhiều năm, cũng chưa từng nhìn thấy Hàn Sóc làm người tốt giúp đỡ người khác bao giờ.
Vậy mà bà cô này, chỉ gật đầu nói cảm ơn, sau đó không chút do dự xoay người rời đi??? Cứ như vậy đi luôn rồi???
Không chỉ có tên kia kinh ngạc cằm sắp rớt xuống đất, mà người anh em chơi thân với Hàn Sóc từ nhỏ cũng không nhịn được cười ha ha "Ha ha ha, chị gái này cứ như vậy đi rồi, mắt cậu trông mong bước lên giải vậy giúp cô ấy, mà cô ấy lại cứ thế đi mất ha ha ha ha."
Triệu Tử Du không cách nào che giấu vui sướng khi người khác gặp hoạ, móc di động ra nhanh chóng gõ chữ "Không được, không được, tôi muốn nói việc này vào nhóm để cho bọn họ cũng vui vẻ lần đầu Hàn thiếu gia chủ động lại gần phụ nữ lại bị thất bại thảm hại ha ha ha."
Sắc mặt Hàn Sóc âm u, lợi dụng͟͟ ưu thế về chiều cao của mình nhanh chóng giật lấy đïện thoại của Triệu Tử Du "Câm miệng."
Anh không để ý đến Triệu Tử Du cười như điên ở đằng sau, nhanh ͼhân trở về ghế dài.