Quân Quân nhà chúng tôi đẹp trai, nên làm cái gì cũng thấy đẹp mắt
Vẻ mặt nghiêm túc của Cẩm Tây khiến Lý Nguyệt ngơ ngác ngẩng đầu lên. Cô ấy ngây người nhìn cô gái trước mặt mình, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng sáng, hoàn toàn không còn vẻ ngông cuồng, nghịch ngợm như mấy ngày trước.
"Hai cái vẫn chưa được sao? Vậy tôi có thể cho cậu ba cái, không thể nhiều hơn nữa."
Lý Nguyệt nghe đến đây thì hoàn hồn, lập tức lắc đầu: “Không, không cần, tôi không có ý trách cậu!"
Cẩm Tây dùng đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm Lý Nguyệt, "Thật sao? Cậu thật sự không trách tôi?"
Cô biết Lý Nguyệt, tính cách hướng nội, ít nói, gia đình hình như không khá giả lắm, nhưng vì thành tích không tốt nên chỉ có thể ở lại lớp 22.
Một số cậu ấm cô chiêu trong lớp 22 cũng vì thấy Lý Nguyệt yếu đuối mà thường xuyên bắt nạt cô ấy.
Lý Nguyệt luôn bị bắt nạt, dần dần cũng học được cách giảm thiểu sự hiện diện của mình trong lớp, vì vậy cô ấy thực sự không để tâm đến chuyện của Cẩm Tây.
Điều khiến cô ấy không ngờ là Cẩm Tây kiêu ngạo ngỗ ngược như vậy, thế mà lại chủ động xin lỗi mình.
Điều này khiến Lý Nguyệt khó có thể tin được.
Cẩm Tây nhìn vào mắt Lý Nguyệt, thấy cô ấy dường như thực sự không để ý, đôi mắt trong veo chỉ có sự ngạc nhiên.
Tâm trạng cô lập tức vui vẻ, nhưng vẫn đưa cây kẹo mút trong tay cho cô ấy: “Không cần biết cậu có để ý hay không, chuyện đó đều là lỗi của tôi, đã ảnh hưởng đến cậu. Sau này trong lớp có ai bắt nạt cậu nữa, cậu cứ nói là người của tôi, nếu họ còn làm gì cậu, cứ nói cho tôi biết, tôi sẽ thay cậu trút giận!"
Sau khi nói xong, Cẩm Tây quay trở lại chỗ ngồi bên cạnh Cố Mặc, lấy sách giáo khoa ra bắt đầu ôn tập các khái niệm cơ bản.
Cố Mặc nhìn một loạt hành động của Cẩm Tây, cả người hoàn toàn choáng váng, cô, cô có phải bị kích thích gì không?
Sao bây giờ lại trở nên hiểu chuyện, biết điều như vậy?
Không được, không được!
Phải đi hút điếu thuốc cho bình tĩnh.
Cẩm Tây vừa thấy Cố Mặc đứng dậy, tay đút vào túi quần định ra ngoài là biết cậu ta lại lên cơn nghiện thuốc, nghĩ đến mỗi lần cậu ta về là trên người ám đầy mùi khó chịu, cô lập tức lạnh lùng nói: “Hút thuốc xong thì đừng có ngồi cạnh tôi, hôi chết đi được."
"Cái gì?"
Cố Mặc bị lời Cẩm Tây nói làm cho sững sờ, mỗi lần cậu ta hút thuốc Cẩm Tây đều tùy ý trêu chọc vài câu, "Ồ! Cố thiếu gia lại đi gặp người tình nhỏ à?”
Trong đầu Cẩm Tây, thuốc lá đối với Cố Mặc là thứ nghiện không bỏ được.
Nhưng trường học nghiêm cấm hút thuốc, vì vậy mỗi lần cậu ta đều lén hút trên sân thượng, Cẩm Tây nói cậu ta đi hẹn hò với người tình nhỏ.
Cố Mặc không phục, lập tức phản bác, "Tôi không tin Ngũ gia hút thuốc xong mà cậu cũng dám nói với anh ấy câu đó.”
Đôi mắt sáng ngời của Cẩm Tây ngước lên, nghiêm túc nhìn Cố Mặc, "Cậu và Quân Quân có thể giống nhau sao? Quân Quân nhà chúng tôi đẹp trai như vậy, làm cái gì cũng thấy đẹp mắt, ngay cả mùi thuốc lá trên người anh ấy cũng là mùi thơm nhè nhẹ! Còn cậu? Không chỉ ngoại hình bình thường, còn không cầu tiến, sống không có mục tiêu, ngày nào cũng chỉ biết ăn chơi."
Cô nói như vậy cũng là vì thật lòng coi Cố Mặc là bạn, không muốn nhìn cậu ta tiếp tục sa đọa.
Cô sống lại một đời, biết kết cục của Cố Mặc ở kiếp trước.
Cố Mặc không tham gia thi đại học, bị cha tùy tiện ném vào một trường đại học hạng hai, sau khi học xong bốn năm đại học thì chỉ được làm một quản lý nhỏ trong Tập đoàn Cố Thị, cuối cùng, Tập đoàn Cố Thị phá sản, Cố Mặc biệt tăm biệt tích.
Mặc dù Cố Mặc là một công tử bột, nhưng cậu ta đối với Cẩm Tây thực sự rất nghĩa khí, coi cô là bạn, vì vậy Cẩm Tây không muốn cậu ta giẫm lên vết xe đổ của kiếp trước.
Một nắm cẩu lương
Cố Mặc mở to mắt kinh ngạc, cô gái trước mặt nghiêm túc dạy dỗ cậu ta không cầu tiến, ăn chơi trác táng này thật sự là Cẩm Tây sao?
Nhưng, Quân Quân nhà cô ... Cái nắm cẩu lương bất ngờ này là sao?
Thái độ của Cẩm Tây đối với Ngũ gia sao lại thay đổi nhiều như vậy?
"Cẩm Tây, rốt cuộc cậu làm sao vậy? Cậu có chuyện gì thì cứ nói ra!”
Cẩm Tây cũng nhận ra sự thay đổi đột ngột của mình sẽ khiến Cố Mặc nghi ngờ, cô bèn chớp hàng mi dài, toàn thân chùng xuống, mấp máy đôi môi hồng hào vài cái rồi mới từ từ nói, "Mấy ngày trước, Giản An Tuyết mua chuộc kẻ thù của Quân Quân, bắt cóc tôi."
Cô vừa dứt lời, Cố Mặc lập tức im lặng.
Như vậy, Cẩm Tây đã nhìn rõ bộ mặt thật của Giản An Tuyết, không còn tin tưởng cô ta nữa, cũng sẽ biết ai mới là người thực sự quan tâm đến mình, Cẩm Tây nghe lời, cũng sẽ học tập chăm chỉ theo sự sắp xếp của Quân Bắc Chước.
Cố Mặc hiểu ra, sau đó sắc mặt đột nhiên u ám.
Những năm Giản An Tuyết ở bên cạnh xúi giục Cẩm Tây, cậu ta luôn thấy khó chịu, nhưng Cẩm Tây lại rất tin tưởng cô ta, dù Cố Mặc nói gì cô cũng không tin.
Cố Mặc nhìn vào đôi mắt mở to của Cẩm Tây, trong mắt cô vẫn còn nỗi buồn sâu sắc, dường như rất đau lòng vì bị phản bội, cậu ta siết chặt nắm đấm, trực tiếp đá ghế ra, lao ra khỏi lớp học.
Cẩm Tây tuy ngang ngược, kiêu ngạo, nhưng lại là bạn thân nhất của cậu ta, Cố Mặc tuyệt đối không cho phép bất cứ ai bắt nạt cô!
Lúc này, sắp đến giờ vào lớp.
Hầu hết học sinh lớp 1 đã đến.
Giản An Tuyết học giỏi, luôn nằm trong top đầu của toàn khối, vì vậy khi cô ta làm bạn với Cẩm Tây, nhiều người nói cô ta quá ngây thơ, yếu đuối, bị tiểu ma vương Cẩm Tây đe dọa.
Nhưng, hình như họ không nghĩ đến, nếu không phải Giản An Tuyết cố ý tiếp cận, với tính cách kiêu ngạo của Cẩm Tây, liệu có thể coi trọng Giản An Tuyết sao?
Thậm chí còn không có tiếng nói chung, làm bạn cái rắm!
Cẩm Tây mỗi ngày chỉ nghĩ đến việc tiêu xài ở đâu, còn Giản An Tuyết thì chỉ lo lắng liệu người cha nghiện rượu của mình có thể trang trải học phí cho học kỳ tới hay không.
Khi Cố Mặc đến cửa lớp 1, Giản An Tuyết đang ôn bài trên chỗ ngồi.
Cuối tuần, vì chuyện của Cẩm Tây nên cô ta không có thời gian học, hôm nay còn có tiết kiểm tra, cô ta tuyệt đối không thể để thành tích của mình giảm sút.
Khi Cố Mặc xuất hiện ở cửa lớp 1, không ít nữ sinh ngẩng đầu nhìn cậu ta.
Tuy thành tích không tốt, suốt ngày lêu lổng, nhưng vẻ ngoài của cậu ta vẫn luôn rất nổi bật, mặc dù không bằng Quân Bắc Chước nhưng cũng được coi là tinh xảo, tà mị.
Không ít nữ sinh trong trường cho rằng Cố Mặc và Diệp Hàng của lớp 1 là hai nam thần của trường.
Mà Diệp Hàng là người theo đuổi Giản An Tuyết.
Cố Mặc xông đến cửa lớp 1, vừa vặn thấy Diệp Hàng đi về phía Giản An Tuyết, trên tay cầm một cốc sữa, đặt lên góc bàn của Giản An Tuyết rồi nói nhỏ gì đó.