Cẩm Tây nghe thấy tiếng nói, thậm chí không thèm chớp mắt.
Cô nhìn thẳng vào Quân Úc, không thèm liếc nhìn Quân Tử Yên một cái.
"Cháu có làm gì sai đâu, tại sao phải quỳ?"
"Đến lúc này rồi mà cô còn cãi cùi à? Tang chứng vật chứng rõ rành rành, cô cứ tiếp tục như thế sẽ chỉ càng khiến ông nội tức giận hơn mà thôi.”
Quân Tử Yên nhìn Cẩm Tây với ánh mắt ôn hòa độ lượng, nhưng đáy mắt lại là sự lạnh lẽo, hận không thể băm vằm cô ra.
Cẩm Tây mở đôi mắt trong veo, nhìn Quân Úc đang ngồi trên ghế, "Ông nội, Tiểu Tây không biết mình đã làm sai điều gì."
"Thật sao? Không biết? Chối bỏ sạch sẽ quá nhỉ?”
Sắc mặt Quân Úc dần trở nên âm trầm, ông cụ nhìn chằm chằm vào Cẩm Tây đang đứng thẳng người ở đó, tuy có chút ngạc nhiên khi khí chất của cô bé này bây giờ khác với trước đây, nhưng phản bội nhà họ Quân không phải là chuyện có thể dễ dàng tha thứ.
"Nếu mọi người dường như đều biết, vậy thì không bằng nói ra cho cháu biết luôn đi, để cháu dù có chết cũng được chết minh bạch một chút.”
Vẻ mặt thản nhiên của Cẩm Tây khiến Quân Úc nảy sinh một chút nghi ngờ.
Ông cụ đã từng nhìn qua vô số người trong đời, có thể nhận ra cô gái trước mặt dường như không nói dối.
Nhưng, ông cụ cũng không loại trừ khả năng cô bé này có tâm cơ quá sâu sắc.
"Tử Yên, đưa người ra đây."
"Vâng, ông nội."
Quân Tử Yên bước sang một bên, dẫn một người phụ nữ trung niên tới trước mặt Cẩm Tây.
Khóe mắt người phụ nữ trung niên đầy nếp nhăn.
Thấy Cẩm Tây, bà ta ngạc nhiên lên tiếng, "Cẩm Tây tiểu thư, lần trước cô đến nói với gia chủ chúng tôi là mấy ngày nữa sẽ đến thăm ông ấy, sao bây giờ lại không có tin tức gì?"
Sắc mặt Cẩm Tây không hề thay đổi, bình thản nhìn vào mắt người phụ nữ trung niên, "Bác gái, xin lỗi, hình như Tiểu Tây chưa từng gặp bác."
“Tôi là người có thân phận thấp hèn, cô chắc chắn không nhớ tôi, tôi là người giúp việc của nhà họ Tần, trước đây từng gặp cô ở nhà, mấy ngày nay, Tử Yên tiểu thư tìm tôi làm nhân chứng, chỉ là việc nhỏ, nên tôi đã đến."
Giọng nói của người phụ nữ trung niên bình thản như đang kể lại một sự thật, nói rất rõ ràng, có căn cứ.
"Bây giờ cô còn gì để giải thích không? Chúng tôi là gia tộc trăm năm danh giá, không thể mất mặt như vậy! Khi Tiểu Chước nhận nuôi cô, chúng tôi đã không đồng ý, những năm qua cô dựa vào thân phận và địa vị của Tiểu Chước, làm náo loạn cả Đế Đô, nhà họ Quân chúng tôi đối xử với cô không tệ, Tiểu Chước đối với cô càng chân thành, vậy mà cô còn làm ra chuyện phản bội nhà họ Quân!"
Quân Úc tức giận ho khan một tiếng, sắc mặt nghiêm nghị, âm trầm.
Cẩm Tây mím môi, không nói một lời, cô nhìn Quân Úc trút giận xong, mới từng chữ một nói, "Ông nội, chỉ dựa vào lời nói của người phụ nữ này mà ông đã nghi ngờ cháu phản bội nhà họ Quân? Một tội danh lớn như vậy đổ lên đầu cháu, dù thế nào các người cũng phải đưa ra một bằng chứng sắt thép mới đủ để cháu tâm phục khẩu phục chứ?”
"Miệng lưỡi của cô đúng là lanh lợi, không chừng chính là nhờ cái miệng này mà đã lừa được Tiểu Chước mê muội cô!"
Quân Tử Yên thấy Cẩm Tây không nổi đóa lên như cô ta dự đoán, mà lại bình tĩnh giải thích như thế thì không nhịn được mà sốt ruột, buột miệng nói ra những lời không suy nghĩ.
Cháu đã từng bị bắt cóc
"Chị hai nói vậy là không đúng rồi, Ngũ gia đối xử tốt với em là do tấm lòng rộng lượng của anh ấy, em biết ơn điều đó. Thời gian trước em đúng là đã làm nhiều chuyện sai trái, nhưng đó đều là do kẻ tiểu nhân xúi giục, bây giờ em đã hiểu được tấm lòng của Ngũ gia dành cho em, em sẽ học hành chăm chỉ để báo đáp Ngũ gia. Còn về việc chị hai nói "em dụ dỗ Ngũ gia"? Chị nói ra câu này chẳng lẽ không thấy chột dạ sao? Tính cách của Ngũ gia như thế nào người ngoài không biết, nhưng chẳng lẽ mọi người cũng không biết à? Anh ấy là người dễ bị dụ dỗ như vậy sao?"
Lời nói của Cẩm Tây hùng hồn, khiến Quân Tử Yên không nói nên lời.
Nếu cô ta thừa nhận lời của Cẩm Tây, chẳng phải là trực tiếp nói xấu Quân Bắc Chước sao? Mặc dù cùng là người nhà họ Quân, nhưng thủ đoạn của Quân Bắc Chước, cô ta...
Quân Bắc Chước chỉ nuông chiều vô điều kiện một người.
Không phải cha mẹ, không phải người nhà, mà là Cẩm Tây.
Đây cũng là lý do tại sao cô ta không ưa Cẩm Tây trong nhiều năm qua.
Chỉ là một đứa trẻ hoang dã được nhặt về, tại sao lại có thể nhận được nhiều sự yêu thương của Quân Bắc Chước như vậy?
Còn chiều chuộng cô đến mức không coi ai ra gì!
Quân Úc nhìn Cẩm Tây nói với giọng kiên định, đôi mắt chân thành không có chút gì đáng nghi ngờ, trong lòng không khỏi có chút do dự.
Những năm qua, Tiểu Chước đúng là rất cưng chiều Cẩm Tây, cô không có lý do gì để phản bội nhà họ Quân cả.
Quân Tử Yên thấy tình hình bắt đầu mất kiểm soát thì lập tức trao đổi ánh mắt với người phụ nữ trung niên.
"Vậy cô giải thích thế nào về việc cô xuất hiện trong đoạn video giám sát gần nhà họ Tần?"
Người phụ nữ vừa dứt lời, khóe môi Cẩm Tây khẽ nhếch lên.
Hình ảnh trong đoạn video giám sát này, cô nhớ rất rõ.
Lúc đó, Giản An Tuyết nói rằng có một cửa hàng bánh ngọt mới mở ở đó, là một loại bánh ngọt nổi tiếng trên mạng, ẩn mình trong sự ồn ào náo nhiệt của thành phố.
Cô ta nói rất hấp dẫn, còn tự bỏ tiền túi mời Cẩm Tây đi ăn.
Cẩm Tây không hề đề phòng cô ta, nên đã đi theo.
Đến nơi, Giản An Tuyết dẫn cô đi vòng quanh bên ngoài nhà họ Tần, rồi nói với cô rằng đi nhầm chỗ, hai người quay lại đường cũ, thậm chí còn không chạm vào cổng nhà họ Tần!
"Tiểu Tây, chị hai cũng là vì nhà họ Quân, em đừng trách chị hai, chuyện này có người làm chứng, có bằng chứng rõ ràng, em đừng biện minh nữa..." Quân Tử Yên giả nhân giả nghĩa.
"Nhưng mà, chị hai, chị phải cho em một lý do để phản bội nhà họ Quân chứ? Chị không thể chỉ vì chị không ưa việc Ngũ gia cưng chiều em, mà vu oan giá họa cho em, còn mua chuộc bạn bè bên cạnh em, giả mạo hàng loạt bằng chứng như thế được! Hơn nữa, ngay chiều hôm đó, em đã bị nhà họ Tần bắt cóc, là Ngũ gia đã dẫn người đến cứu em, chị đã thấy có gián điệp nào lại bị chính người phe mình bắt cóc chưa? Nếu mọi người không tin, có thể gọi Ngũ gia đến, hoặc gọi người bên cạnh Ngũ gia đến, chúng ta đối chất trực tiếp!"
"Bắt cóc?" Sắc mặt Quân Úc thay đổi, "Tại sao chúng tôi lại không biết chuyện này?"
"Ngũ gia lo lắng cho danh tiếng của cháu nên không nói chuyện này ra. Nhưng cháu không ngờ, chị hai lại vì muốn hãm hại cháu mà lại nói cháu truyền tin cho nhà họ Tần. Lúc bị bắt cóc, những người đó còn đánh đập cháu, đến giờ cháu chỉ hận không thể giết chết những tên khốn đó của nhà họ Tần đó! Cháu làm sao có thể phản bội nhà họ Quân được? Nếu ông nội vẫn chưa tin, vậy cháu có thể cho ông xem những vết sẹo trên người cháu.”
Cẩm Tây vừa nói vừa để lộ những vết bầm tím trên đầu gối và cánh tay.
Vết bầm tím trên đầu gối vẫn chưa tan hết, nổi bật trên làn da trắng nõn của Cẩm Tây, trông đáng sợ vô cùng.
Quân Tử Bội đúng lúc bước lên, nhắc lại những gì Cẩm Tây đã nói với mình trên xe: “Chuyện này lúc ở trên xe, Tiểu Tây cũng đã kể với cháu.”
Cháu nhớ là mình đã từng nhắc nhở mọi người, không được động đến Tiểu Tây