⬅ Trước Tiếp ➡
Ngay cả Quân Ngũ gia âm trầm lạnh lùng, ở trước mặt Cẩm Tây, cũng sẽ bị cô chọc tức đến mức mặt mày tái mét.
Mà cô gái trước mắt này, ngoan ngoãn dịu dàng, giọng nói mềm mại, đôi mắt long lanh tràn đầy ánh sáng, đáng yêu đến mức khiến người ta có xúc động muốn ôm cô vào lòng.
Làm sao có thể là Cẩm Tây được?!
Giản An Tuyết vùng ra khỏi người lính phía sau, lao đến trước mặt Cẩm Tây, "Tiểu Tây, cậu không sao chứ? May quá, may quá, cậu không sao là tốt rồi, cậu có biết không, tớ lo lắng lắm...”
Cẩm Tây đang định rời đi cùng Quân Bắc Chước, nhưng nghe thấy thế thì lại dừng lại, quay đầu nhìn cô ta.
"Tiểu Tuyết, sao cậu lại ở đây? Không phải cậu nói có việc phải về trường sao?"
Giản An Tuyết nghe vậy thì nghẹn họng, lập tức ấp úng: “Không, không có, tớ, tớ có nói là về trường đâu?”
“Rõ ràng là cậu đã nói thế mà, lúc đó  tớ bị mấy người kia trói lại, tớ đã kêu cứu, bảo cậu cứu tớ, nhưng cậu lại quay người bỏ chạy, nói là còn chút việc phải quay lại trường, cậu đã bỏ tớ lại một mình...”
Cẩm Tây cúi đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn vẻ hoảng sợ.
"Tiểu Tây, cậu đang nói nhảm cái gì vậy, tớ không bỏ cậu lại, tớ, tớ chỉ là muốn đi tìm Ngũ gia cứu cậu thôi!"
Giản An Tuyết bắt đầu hoảng loạn, cô ta cảm thấy Cẩm Tây dường như có chút không ổn.
"Cứu mạng? Tìm Ngũ gia? Nếu cậu nói với Ngũ gia ngay từ đầu thì sao bây giờ mọi người mới đến?”
“Tớ chỉ... chỉ là không biết cậu ở đâu, sau đó... sau đó thì... mọi người cùng nhau tìm mà...”
Cẩm Tây tiếp tục hỏi: "Nhưng tại sao bây giờ cậu lại tìm thấy tớ?”
"Bởi vì có người nhắn tin cho tớ, nói là cậu ở đây!”
"Nhắn tin cho cậu? Sao lại chỉ nhắn tin cho cậu? Làm sao cậu liên lạc được với bọn họ? Còn nữa, cậu vừa đưa Ngũ gia đến đây, đã trùng hợp gặp phải phục kích?"
Sự truy hỏi của Cẩm Tây khiến Giản An Tuyết hoàn toàn hoảng loạn, cô ta càng giải thích càng tệ, lo lắng đến mức sắp nhảy dựng lên.
Sau khi Cẩm Tây hỏi xong, ánh mắt lạnh lùng: “Tớ coi cậu là bạn, nhưng cậu lại đối xử với tớ như thế sao?”
Giản An Tuyết không nói nên lời, cô ta nhìn Quân Bắc Chước đứng bên cạnh Cẩm Tây, lập tức cầu xin: “Ngũ gia, tôi thực sự không có hãm hại mọi người! Thực sự! Anh phải tin tôi!”
Ánh mắt của Quân Bắc Chước lại dừng lại trên khuôn mặt Cẩm Tây, trên má cô dính đầy bụi bẩn, đôi mắt trong veo sáng ngời, tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
Chiếc áo mỏng manh trên người cô bị rách, để lộ làn da trắng như ngọc.
Quân Bắc Chước cởi áo khoác ngoài, quấn quanh người Cẩm Tây, đưa tay ôm ngang eo cô, xoay người bỏ đi.
Giản An Tuyết bị bỏ lại tại chỗ, vội vàng muốn tiến lên giải thích, nhưng lại bị Quý Ngôn chặn lại.
"Mọi chuyện đến nước này, Ngũ gia có thể tha cho cô, hoàn toàn là vì trước đây cô đối xử tốt với Cẩm Tây tiểu thư, nếu cô vẫn còn không biết điều mà tiếp tục dây dưa, vậy thì tự gánh lấy hậu quả!”
Giản An Tuyết sững sờ tại chỗ, tiếng gió thổi vào tai cô ta.
Tại sao?
Chuyện này rõ ràng đã được lên kế hoạch vô cùng hoàn hảo, rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề?
Sau này em sẽ mãi mãi không rời xa anh nữa
Cẩm Tây được Quân Bắc Chước ôm vào trong chiếc xe việt dã màu xanh quân đội.
Cơ thể cô lạnh buốt, vì từ khi bị bắt cóc đến giờ, cô vẫn luôn bị bỏ lại trong ngôi miếu nhỏ đổ nát, dù là thời tiết tháng ba, nhưng vẫn còn chút lạnh lẽo chưa tan.
Tuy nhiên, Cẩm Tây không quan tâm đến bản thân mình, ánh mắt cô như bị keo dính chặt vào người Quân Bắc Chước, không thể nào rời ra được.
"Tiểu Tây, có chỗ nào không thoải mái không?" Giọng nói trầm tĩnh của Quân Bắc Chước vang lên, trong đôi mắt đen là sự lo lắng không thể che giấu. Cẩm Tây không có phản ứng gì, cô chỉ nhìn chằm chằm Quân Bắc Chước.
Quân Bắc Chước trẻ lại mười ba tuổi, đẹp trai chết đi được.
Lông mày rậm, da dẻ trắng trẻo, mắt sâu, môi mỏng, sống mũi cao, mắt phượng lạnh lùng sâu thẳm, ngũ quan cực kỳ xuất sắc, thảo nào Giản An Tuyết phải tốn bao nhiêu công sức để tiếp cận cô như thế. Quân Ngũ Gia của cô, xứng đáng để người khác dốc hết tâm sức.
"Tiểu Tây?"
“Em không sao chứ?”
Giọng điệu của Quân Bắc Chước trở nên trầm thấp quyến rũ, anh hỏi mấy câu thì Cẩm Tây mới hoàn hồn lại. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô nở nụ cười, nhìn thấy Quân Bắc Chước nhìn cô, cô nhếch môi để lộ hàm răng trắng sáng.
Quân Bắc Chước thật đẹp trai, đẹp đến mức cô nhìn mãi mà không thấy đủ.
"Quân Quân, em muốn ăn cơm rang trứng anh làm." Cẩm Tây khẽ cười, nhưng lại cảm thấy nước mắt từ trong hốc mắt chảy ra.
"Tiểu Tây, sao vậy?" Quân Bắc Chước tiến lại gần Cẩm Tây, dùng ngón tay ấm áp lau nước mắt cho cô.
Cẩm Tây lắc đầu, đáy mắt sáng long lanh phản chiếu vẻ đẹp rắn rỏi của Quân Bắc Chước, "Em chỉ là rất muốn ăn cơm rang trứng anh làm."
Trước đây, mỗi khi Cẩm Tây không vui, Quân Bắc Chước đều sẽ làm cơm rang trứng cho cô. Người đàn ông cao quý lạnh lùng đó, vì để làm cô vui, mà luôn luôn chú ý đến cảm xúc của cô.
Quân Ngũ Gia của nhà họ Quân không màng thế sự, sẵn sàng làm mọi việc vì cô.
Quân Bắc Chước, yêu cô.
Yêu còn hơn cả những gì cô biết.
Còn cô, sau khi trải qua bao nhiêu chuyện, cô mới nhận ra mình đã yêu anh từ bao giờ.
Nhưng mà, tình yêu này, còn chưa kịp nói ra, thì đã bị chôn giấu trong lòng, mãi mãi không có cơ hội nói ra.
Kiếp trước của hai người có nhiều tiếc nuối như vậy, kiếp này có cơ hội làm lại, cô nhất định phải bù đắp cho Quân Bắc Chước thật tốt.
Tuy nhiên, theo diễn biến trong ký ức, Quân Bắc Chước lúc này, dường như vẫn chưa nhận ra tình cảm mà anh dành cho cô là tình yêu, anh vẫn nghĩ đó là tình thân.
Cẩm Tây khẽ nhíu mày, xem ra, con đường cưa đổ Ngũ Gia sau này của cô sẽ gian nan lắm đây.
"Được, về nhà anh làm cho em ăn.”
Nói xong, anh quay người lấy hộp thuốc bên cạnh, định giúp Cẩm Tây xử lý vết thương trên người. Cẩm Tây nhìn bóng lưng đó, hốc mắt đột nhiên nóng lên.
Cô lao tới, ôm chặt eo Quân Bắc Chước: “Quân Quân, sau này em sẽ ngoan ngoãn, không chọc anh giận nữa."
Cơ thể Quân Bắc Chước khựng lại, đáy mắt sâu thẳm của anh tràn đầy ánh sáng mờ ảo.
⬅ Trước Tiếp ➡