Cô chưa từng có mẹ
"Mẹ..." Hạ Hạ Nhược Tâm khẽ kêu một tiếng.
"Không được gọi tôi là mẹ, tôi không có con gái ác độc như vậy." Thẩm Ý Quân đột nhiên cắt đứt Hạ Nhược Tâm, cô gọi bà là mẹ, còn có mặt mũi gọi mẹ sao, bà thật sự hối hận khi sinh cô ra, sớm biết, nên bóp chết cô mới đúng.
"Mẹ, không phải, con không có hại chết Dĩ Hiên, con thật sự không có..." Hạ Nhược Tâm còn muốn giải thích, thế nhưng mặc kệ cô nói bao nhiêu lần, không ai tin tưởng cô?
Bộp một tiếng, một bàn tay đã hung hăng tát lên gương mặt của cô, thậm chí, không quan tâm gương mặt sẽ thấy dấu tay.
"Cô dám nói, không phải cô cố ý, cô không có yêu Sở Luật, cô không có ghen ghét với Dĩ Hiên, không có muốn gả cho cậu ta?"
Hạ Nhược Tâm lại trầm mặc, đúng vậy, cô yêu Sở Luật, yêu mười lăm năm, chỉ là, cái này cũng có lỗi sao?
Thẩm Ý Quân như là nhìn kẻ thù trừng mắt nhìn Hạ Nhược Tâm, bà thu tay của mình, mà Hạ Nhược Tâm chỉ ôm lấy gương mặt của mình, một hàng lệ cứ như vậy rơi xuống, dính ướt lông mi thật dài, bên trên mi mắt khẽ động, là một dấu vết tan nát cõi lòng.
Đây chính là mẹ của cô, mẹ sinh ra cô.
"Mẹ..." Hạ Nhược Tâm lại kêu một tiếng.
"Đủ rồi, tôi không phải mẹ cô, tôi chỉ có một đứa con gái, nó đã bị cô hại chết."
Thẩm Ý Quân nói xong, cầm ví da cấp cao của mình đi ra ngoài, bà thật sự là không cách nào tha thứ cho đứa con này.
Mà lúc bà đi ra cửa, lại nghe được giọng Hạ Nhược Tâm mang theo tự giễu tan nát cõi lòng: " Mẹ, lúc nào thì mẹ coi con là con gái, con gái của mẹ lúc đầu cũng chỉ có Hạ Dĩ Hiên mà thôi."
Thân thể Thẩm Ý Quân đột nhiên dừng lại một chút, đột nhiên có một loại xấu hổ vô cùng, bà giống như đã quên, Hạ Nhược Tâm, thật ra mới là con gái chân chính của bà, là bà hoài thai mười tháng sinh ra, cùng có liên hệ máu mủ với bà.
Cô có chút chật vật mở cửa, cước bộ cũng lảo đảo.
Giang Dao lại tiến lên một lần nữa, tay của cô chỉ đặt ở trên bờ vai Hạ Nhược Tâm: " Nhược Tâm, cậu, không có sao chứ?"
Mà Hạ Nhược Tâm chỉ cầm lên một hộp phấn dốc sức đánh vào mặt của mình. Mà má phải đã sớm sưng phồng, dù dốc sức đánh phấn, cũng chỉ là một người quái dị thôi.
"Nhược Tâm, không gả được không?" Giang Dao đột nhiên kéo tay Hạ Nhược Tâm lại: " Nhược Tâm, bây giờ quay đầu còn có thể, cậu có thể, cậu có thể rời anh ta, ở cách xa, không có Sở gia, không có Hạ gia, cũng không có Sở Luật, không có người cậu yêu đòi mạng, cậu có thể làm chính mình."
Chỉ là Hạ Nhược Tâm lại lắc đầu : " Mình không thể..." Cô nhìn tay của mình, trên ngón tay trống không, nhưng, rất nhanh sẽ có thêm một chiếc nhẫn.
"Giang Dao, cậu biết không?" Cô ngẩng đầu, nhìn qua bạn thân, cười có chút ngây ngốc: " Mình muốn cược một lần, dùng tất cả cược một lần, nếu như rời đi, mình sẽ không có cơ hội nữa. Dù là cơ hội kia, vốn không có. Thế nhưng mình vẫn muốn."
"Dù là sẽ thịt nát xương tan, cái xác không hồn?" Giọng quá phận lạnh lùng vang lên, tại sao trên thế giới có thể có cô gái ngốc như vậy, biết rất rõ ràng, đường phía trước sẽ chỉ làm cô đau nhức, để cho cô đau, để cho cô sống không bằng chết, tại sao cô có thể ngốc như vậy còn muốn đi con đường này.
Tân hôn màu trắng
"Đúng, " Hạ Nhược Tâm đặt tay ở trên ngực mình, nơi đó cũng không có bất kỳ vật gì, không có ai biết, nơi này từng từng có một loại trí nhớ..
Sông Dao rời tay khỏi cô, cầm lên một hộp hóa trang, tinh tế dốc sức trang điểm cho cô, mà Hạ Nhược Tâm lại cười. Tròng mắt của cô lộ ra một loại thất thần.
Nếu như lúc trước, cái phù hộ thân còn ở đó, có phải hiện tại sẽ không bộ dạng thế này, cuộc sống của cô sẽ không thay đổi,
Chỉ là, quá nhiều nếu như, cũng chỉ là nếu như.
Cô nhắm cặp mắt của mình lại, lại trở lại năm sinh nhật năm tuổi kia.
Một năm đó, cô năm tuổi, mà Hạ Dĩ Hiên bốn tuổi.
Chị, trên cổ chị là cái gì, cho em chơi có được hay không, Hạ Dĩ Hiên như tiểu công chúa ngẩng đầu, nhìn đồ trên cổ Hạ Nhược Tâm đeo, cho tới bây giờ cô bé đều chưa từng gặp qua, giống như rất đẹp mắt.
"Chị, em dùng bé con đổi với chị có được hay không?" Cô chỉ bé con trong tay Hạ Nhược Tâm, cái này đương nhiên cũng là của cô bé.
Mà Hạ Nhược Tâm lắc đầu, để bé con trên tay xuống, tay đặt ở trên phù hộ thân, cô có thể không có bé con, dù bé con kia là cô thay Dĩ Hiên bốn tuổi gánh tội, dùng một trận đòn của mẹ đổi lấy.
"Chị, cho em : " Từ trước đến nay Hạ Dĩ Hiên bá đạo vô cùng, đứng dậyđánh về phía Hạ Nhược Tâm, Hạ Nhược Tâm chỉ không ngừng lui bước.
"Dĩ Hiên: " Thẩm Ý Quân bước nhanh tới, ôm lấy thân thể nho nhỏ của Hạ Dĩ Hiên,
"Mẹ, con muốn thứ trên cổ chị, chị không cho con, ô..." Hạ Dĩ Hiên vừa nhìn thấy Thẩm Ý Quân vội vàng khóc lên.
"Nhược Tâm, đưa nó cho Dĩ Hiên, hôm nay là sinh nhật em." Thẩm Ý Quân lạnh mặt, tại sao có thể không hiểu chuyện, cho em không được sao?
Mà Hạ Nhược Tâm chỉ nắm chặt phù hộ thân trong tay, bờ môi nho nhỏ cùng gấp, chẳng qua không nói gì, nhưng mà, cô im ắng là cự tuyệt.
"Hạ Nhược Tâm, lấy ra : " Thẩm Ý Quân duỗi tay của mình ra, mà Hạ Dĩ Hiên trong ngực lại khóc lớn tiếng hơn, còn một bên vừa khóc vừa đánh Thẩm Ý Quân, mẹ con muốn, con muốn...
"Lấy ra : " Thẩm Ý Quân đưa tay ra trước, cho ta.
Hạ Nhược Tâm lại lui về sau một bước, cô lắc đầu : "Mẹ, con chỉ có cái này, không lấy đi... được không?"
"Đủ rồi : " Thẩm Ý Quân vội vàng đứng lên, bắt được bả vai Hạ Nhược Tâm, dùng sức lấy cái phù từ cổ cô xuống.
"Mẹ..." Hạ Nhược Tâm chỉ nhìn Thẩm Ý Quân ôm Hạ Dĩ Hiên, cứ như vậy rời đi, màtrên tay Hạ Dĩ Hiên, cầm phù hộ thân của mình.
"Mẹ..." Nàng khổ sở mếu miệng, ôm lấy bé con cũ kĩ trên đất: " Mẹ, Tâm Tâm rất khó chịu..." Chỉ là, lại không có người có thể trả lời cô.
"Nhược Tâm, Nhược Tâm, cậu sao vậy?" Bên tai đột nhiên truyền đến tiếng Giang Dao, Hạ Nhược Tâm mới mở hai mắt ra.