⬅ Trước Tiếp ➡
Anh vốn là người tàn khốc, trước kia cũng vậy, hiện tại càng vậy.
"Tôi tên Mạc Minh, rất vui khi biết anh: " Người đàn ông vươn tay của mình.
Muốn một mực yêu
"Sở Luật : " hai tay giao nhau, trong mắt của bọn họ đều tàn nhẫn quen thuộc, cùng vô tình, bọn họ đồng thời hóa thành ma quỷ, đang chuẩn bị xé nát con mồi của mình.
Chỉ là không có ai biết, khi bọn họ gặp nhau một lần nữa, mới phát hiện, thì ra...
"Lần này tôi mời : " Người đàn ông quay đầu lại, lại là một ly uống một ly, mà Sở Luật nói chỉ một tiếng cám ơn, chẳng qua sau cùng anh vẫn lấy ra một chút tiền đặt trên quầy.
Người đàn ông nhìn tiền trên quầy, chỉ như có như không nở nụ cười, nụ cười này, mang theo độ cong thiên sứ, nhưng lại như quỷ.
Đúng vậy, hủy đi một người phụ nữ phương pháp tàn nhẫn nhất, không phải thân thể của cô, cũng không phải tâm, mà chính là hồn.
Lại uống một ly, anh ta không có say, ngược lại càng thêm tỉnh táo.
Sở Luật rời đi, anh đứng ở bên ngoài quán rượu, trên thân rời xa tia sáng xa hoa trụ lạc, mặt âm trầm thủy chung để cho người ta đoán được thần sắc.
'
"Hạ Nhược Tâm, sao cô có thể không yêu tôi, nếu như cô không yêu tôi, như vậy, chúng ta còn tiếp tục chơi thế nào?"
Anh cười, trong mắt lại lóe lên một vòng âm lãnh không nói được.
Hạ Nhược Tâm nghe được một tiếng cửa phòng mở, lúc này mới ngồi dậy. Cô nhìn đồng hồ cách thức Châu Âu treo trên tường, lúc này phía trên đã là 12 giờ nhiều, cô ngủ ở đây lâu như vậy, cửa mở ra, đầu tiên cô nhìn thấy một đôi chân đi giày da, phía trên lau rất sạch sẽ.
Sau đó là một đôi chân thon dài thẳng tắp, tỉ lệ hoàn mỹ, có lực và đẹp kết hợp.
Cô nhẹ nhàng giương mắt, ánh mắt lại dừng ở trên đùi anh không động, kỳ thật không cần nhìn mặt anh, cô cũng biết nét mặt anh bây giờ là cái gì, đơn giản là, cho tới bây giờ anh đều chưa từng cho cô sắc mặt tốt.
"Thế nào, hiện tại đến nhìn cũng không muốn nhìn thấy tôi sao?" Giọng của người đàn ông tới gần, mà cô chỉ là khẽ động mi mắt một chút, không phải là không muốn nhìn, chỉ là cô sợ cô không kiên trì được nữa.
"Em đi xả nước nóng cho anh: " Cô quay người, như là trốn tránh đi qua anh, chẳng qua, Sở Luật lại trực tiếp giữ cánh tay cô, chỉ là, trong nháy mắt đó, anh lại cảm giác cô gầy không ít. Nơi này không có người cho cô ăn cơm, hay là cô muốn để mình chết đói.
Hai người giằng co như vậy, ai cũng không nguyện ý mở miệng trước.
Hạ Nhược Tâm có chút vùng vẫy, thả em ra có được hay không? Cô có chút cầu xin, hiện tại cô không muốn nào loạn với anh, bời vì, chút nữa cô sẽ phải đối mặt cái gì, tổn thương đến từ thân thể, cô cần kiên cường cỡ nào, mới có thể để cho mình kiên trì.
Giọng vô lực, vô lực trầm mặc, cô còn phải chịu ít nhiều.
Cái cằm bị anh nhấc lên, cô hơi buông mi mắt, mà người đàn ông ở trước mắt, cô vẫn không cách nào đoán được trong mắt của anh có cảm xúc gì?
Thế giới của anh quá phức tạp, anh quá phức tạp, căn bản là cô không cách nào thấy rõ, cô là một tờ giấy trắng, thế nhưng người đàn ông này lại là sương mù.
"Cô gầy?" Tay của anh vuốt nhè mặt cô, lơ đãng toát ra một câu như vậy.
"Anh quan tâm sao?" Cô cười khổ một tiếng, trên mặt có chút tái nhợt mang theo nụ cười mất mát.
Sắc mặt Sở Luật tối một chút, dáng vẻ tự mình chán ghét mà vứt bỏ như thế, để tim của anh cực kỳ không thoải mái, tính tình của cô đâu,ánh mắt ái mộ mà cô luôn mang cho anh đâu.
Cô đem Hạ Nhược Tâm kia làm đi nơi nào.
Cuối cùng anh buông cánh tay của cô ra, xoay người, hai đầu lông mày lại không nói được khổ sở.
Cô vừa đi vài bước, một đôi tay giống như sắt thép vòng lấy eo cô.
Thật tình giả ý
“Sở Luật, anh buông em ra, được không?” Thà anh tàn nhẫn với cô, chứ cô không cần anh thương hại, cho cô hy vọng, rồi lại tự tay hủy diệt nó.
Nếu muốn hận thì hận hết đi, đừng bố thí chút dịu dàng làm gì, cô nhận không nổi.
“Chúng ta đều cô đơn mà,” Sở Luật siết chặt tay, giữa cơn hoảng hốt, cô có cảm giác như hai trái tim xích lại gần kề.
Cô đơn, từ trước cô đã thế, mà anh, cũng vậy sao?
Nhìn qua cao cao tại thượng, nhưng thật ra, lại cực kỳ cô đơn.
Môi cô mấp máy, cuối cùng cũng không nói gì.
Bọn họ lúc này như hai cây xương rồng, muốn tới gần, rồi lại sợ tới gần. Tới gần một chút, sẽ bị gai nhọn của đối phương đâm vào, thương tích đầy mình.
Sở Luật híp mắt, anh cúi đầu, xoay vai Hạ Nhược Tâm lại, cô quá gầy, như vô hình trách cứ anh tàn nhẫn, nhưng mà, bọn họ rốt cuộc là ai đang tàn nhẫn với ai?
“Trước giờ tôi đã vô tình như thế rồi.", anh chạm tay lên mặt cô, nhẹ nhàng lướt qua, "nếu tôi không tàn nhẫn, như vậy, người chết sẽ là tôi. Tôi có tất cả, nhưng kỳ thật lại chẳng có cái gì, cô không biết đâu, tôi đã đợi cô ấy bao nhiêu năm, cô ấy là người duy nhất khiến tôi còn thấy mình đang sống.”
“Tôi quen cô ấy từ nhỏ, lúc đó cô ấy rất đáng yêu, cho nên, khi vừa gặp mặt, tôi đã quyết phải lấy cô ấy về.”
“Tôi vẫn luôn chờ, chờ cô ấy lớn lên, nhưng chờ không được, Hạ Nhược Tâm, tôi tàn nhẫn với cô, nhưng cô còn tàn nhẫn với tôi hơn gấp bội. Cô có biết sau khi tôi mất đi cô ấy, tôi sống thế nào không, cho nên, hận cô, đã trở thành cuộc sống của tôi, nếu không hận cô, như vậy sao tôi có thể thừa nhận sự thống khổ khi mất đi cô ấy?”
Tay anh đặt lên môi cô, “Hạ Nhược Tâm, đừng trách tôi, cô không phải vô tội, bởi vì, cô giết người tôi yêu nhất, cho nên, tôi muốn cô phải đau khổ.”
Anh cúi đầu, dán môi lên môi cô, “sao cô không phản kháng, cô như vậy làm tôi thấy không đành lòng.”
⬅ Trước Tiếp ➡