Hoàng cung Đại Ung.
Đêm trừ tịch, ánh trăng chiếu sáng muôn nơi.
Một tòa cung điện uy nghi, tráng lệ, nến đỏ cháy rực, thắp sáng cả một góc trời.
Nơi chính điện, Cố Tuế An đang tựa lưng lên sập, mắt lim dim, nghỉ ngơi một cách lười nhác.
Bỗng nhiên, một thân ảnh cao lớn, thẳng tắp xuất hiện nơi cửa điện. Ngay khi người đó vừa tới, vô số Hắc Giáp Vệ lặng lẽ bao vây chặt chẽ lấy cung điện.
Hồng Quý cúi đầu, lom khom tiến tới, nhẹ nhàng mở cửa rồi đứng gác ở bên ngoài.
Lý Trọng Yến trong bộ hoàng bào thêu rồng mười hai chương màu huyền sắc, từng bước, từng bước tiến vào trong điện.
Ánh nến lung lay, soi rọi lên dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, vừa tuấn mỹ lại vừa nguy hiểm của hắn.
Cố Tuế An đang mơ màng sắp ngủ, nghe tiếng cửa mở thì giật mình tỉnh dậy, lòng ngập tràn nghi hoặc.
Nàng nhìn thấy Lý Trọng Yến bước vào thì kinh hãi, không hiểu vì sao hắn lại đến đây, trong khi lẽ ra giờ phút này hắn đang phải chủ trì đại tiệc mới phải.
Nhưng dù nghi hoặc thì nàng cũng vội vàng quỳ xuống hành lễ.
Đột nhiên, “Phanh” một tiếng, cửa điện bị đóng sập lại.
Cố Tuế An không hiểu chuyện gì, lòng lại dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Lý Trọng Yến thong thả tiến đến trước mặt nàng, dừng lại.
Ánh mắt hắn nhìn từ trên cao nhìn xuống, nặng nề đánh giá nữ tử đang quỳ trên mặt đất.
Hôm nay nàng mặc một bộ váy lụa màu tím nhạt, tà váy phiêu dật, làn da trắng ngần, môi đỏ mọng, vẻ đẹp động lòng người.
Đáy mắt Lý Trọng Yến tràn ngập du͙c vọng chiếm hữu, hắn chậm rãi cúi người xuống.
Hắn vươn bàn tay phải, chẳng nén được lòng mà vuốt ve gò má nàng, nơi chẳng hề thoa chút son phấn nào.
Cố Tuế An né tránh theo bản năng nhưng không tài nào thoát được.
Hồi lâu sau, Lý Trọng Yến thở dài một hơi “Hôm nay biểu muội thật xinh đẹp.” Giọng nói khàn khàn, trầm thấp, ẩn chứa sự kỳ quái không thể tả.
Hành động ấy khiến Cố Tuế An ngơ ngác vài giây, nàng bối rối hỏi “Bệ... Bệ hạ, người có chuyện gì cần bàn sao?”
Nhìn nàng có chút ngây ngô, Lý Trọng Yến khẽ cười.
Hắn tiến đến gần, nghiêng đầu thì thầm bên tai nàng, dụ dỗ “Tuế Tuế, muội vào cung bầu bạn với biểu ca, có được không?” Giọng nói của hắn dịu dàng một cách quỷ dị.
Cố Tuế An mờ mịt, đáp “... Tuế Tuế vẫn thường vào cung vấn an người và dì mà.”
Lý Trọng Yến nhìn thiếu nữ trước mặt chằm chằm, không rõ là nàng giả ngốc hay thật sự không hiểụ
Một tiếng cười khẽ thoát ra từ cổ họng hắn, trầm thấp và rùng rợn. Rồi hắn lạnh lùng ra lệnh, dằn từng chữ “Cố Tuế An, Trẫm muốn nàng vào cung, trở thành Hoàng hậu của Trẫm.”
“Cái gì?”
Cố Tuế An không dám tin, trừng to hai mắt, thần sắc hoảng hốt như vừa thấy ma quỷ.
Nàng tự hỏi có phải tai mình có vấn đề rồi không.
Ai đó hãy nói cho nàng biết, chuyện này là sao đi được không?
Chẳng phải Lý Trọng Yến phải lập nữ chính Nguyễn Lưu Tranh làm Hoàng hậu sao?
Vì cớ gì lại nói những lời này với một nữ phụ đoản mệnh, số kiếp chỉ làm nền cho người khác như nàng?
Chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, một hơi thở nặng nề, nóng hổi của nam nhân đã bao trùm lấy nàng.
Lý Trọng Yến ngắm nhìn gương mặt trắng ngần, kiều diễm của nàng, không nén nổi lòng mà ôm nàng vào lòng.
Hắn đã khao khát nàng bấy lâu, giờ đây khi đã thổ lộ tâm ý, hắn không muốn phải kiềm chế nữa.
Hắn mạnh bạo hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng.
Đầu óc Cố Tuế An lập tức trống rỗng, hai tai ù đi. Khi hắn định tiến sâu hơn, nàng bừng tỉnh, điên cuồng đẩy hắn ra.