⬅ Trước Tiếp ➡

Lư Thanh Uyển, đích nữ nhà họ Lư đang ngồi trong xe thưởng trà chờ ca ca Lư Cảnh Niên. Nhà họ Lư là một trong tứ đại thế gia, Lư Cảnh Niên là đích trưởng tử của nhà họ Lư cũng tham gia kỳ thi hương lần này.
Bên cạnh Lư Thanh Uyển là một nữ tử mặc váy lụa sắc nước, đang vén rèm xe nhìn ra ngoài.
Nàng ta có khuôn mặt thanh nhã, tú mỹ, khí chất đoan trang. Đó chính là là Thẩm Tri Ý, nữ nhi nhà Hộ bộ Thượng thư.
Từ trước đến nay, mối quan hệ của nhà họ Thẩm và nhà họ Lư khá tốt, đương nhiên Thẩm Tri Ý và Lư Thanh Uyển cũng là bạn thân chốn khuê phòng.
Lần này Thẩm Tri Ý cố ý đi cùng Lư Thanh Uyển đến đây đê xem bảng.
Đột nhiên, mắt Thẩm Tri Ý chợt lóe sáng “Thanh Uyển tỷ tỷ, muội vừa thấy Cố cô nương Cố Tuế An cũng tới.” Thẩm Tri Ý nhẹ nhàng nói.
Lư Thanh Uyển nghe thấy cái tên này, trong mắt hiện lên sự chán ghét sâu sắc.
Trong số các quý nữ kinh thành, người nàng ta ghét nhất là Cố Tuế An, ỷ vào khuôn mặt xinh đẹp, lại là biểu muội của Thái tử Điện hạ mà luôn tìm cách câu dẫn Thái tử Điện hạ.
Trong mắt Thái tử Điện hạ cũng chỉ có Cố Tuế An, đối với các quý nữ khác đều làm như không thấy.
Mỗi khi Lư Thanh Uyển nghĩ đến đây là lòng lại đố kỵ đến phát điên, hận không thể cào nát khuôn mặt xinh đẹp kia của Cố Tuế An. Đến lúc đó xem nàng còn lấy gì để câu dẫn Thái tử Điện hạ nữa.
“Chắc nàng ta đến đây cũng vì đại ca thôi, Cố Tuế An ngoài cái khuôn mặt ra thì có gì nữa đâu, mỗi lần yến tiệc cứ như một bình hoa, chẳng nói chẳng rằng. Chữ viết của nàng ta cũng tệ như vậy, ta thấy đại ca của nàng ta cũng là một phế vật thôi.” Lư Thanh Uyển khinh thường châm chọc nói.
“Thanh Uyển tỷ tỷ nói đúng.” Thẩm Tri Ý mỉm cười, phụ họa theo. Sau đó, nàng ta có chút do dự, ấp a ấp úng nói tiếp “Chỉ là... Gần đây muội muội có nghe nói...”
“Nghe nói cái gì? Sao phải ấp úng thế? Có gì thì nói thẳng ra đi.” Lư Thanh Uyển thiếu kiên nhẫn.
Thẩm Tri Ý bất đắc dĩ thở dài, ánh mắt thương hại nhìn Lư Thanh Uyển nói “Muội muội nghe nói Hoàng hậu nương nương có ý định đợi Cố cô nương cập kê sẽ tấu lên Bệ hạ, xin chỉ hôn cho Cố cô nương và Thái tử Điện hạ.”
“Muội nói cái gì?” Lư Thanh Uyển tức giận, một tay hất mạnh chén trà trên bàn.
Chén sứ rơi xuống đất, vỡ tan, phát ra tiếng “choang” giòn giã.
“Cô nương, xảy ra chuyện gì vậy?” Bên ngoài xe ngựa, nha hoàn Ngọc Cầm của Lư Thanh Uyển nghe thấy tiếng đổ vỡ liền vội vén rèm lên xem xét.
“Hoảng hốt cái gì? Cút ra ngoài ” Lư Thanh Uyển trừng mắt giận dữ, lồng ngực phập phồng, nàng ta quay sang Thẩm Tri Ý hỏi “Muội nói thật sao?”
“Cái này... Tỷ cũng biết rồi đấy, mẫu thân muội là đường muội của Đức phi nương nương. Mấy ngày trước mẫu thân vào cung thăm Đức phi nương nương nên nghe người ta nhắc đến một lần. Nhưng tin tức có thật hay không thì muội muội cũng không rõ lắm.”
Lư Thanh Uyển nghe xong thì lại càng thêm tức giận “Đức phi xưa nay vẫn thân thiết với Hoàng hậu, nói vậy thì chắc là thật rồi.” Lư Thanh Uyển nghiến răng nghiến lợi, lông mày cau lại, lòng đầy bất bình.
Cố Tuế An thì có gì tốt? Ngoài một khuôn mặt ra thì chẳng có tài cán gì. Gia thế của bọn họ tương đương, vì sao nàng ta lại không thể trở thành Thái tử phi?


⬅ Trước Tiếp ➡