⬅ Trước Tiếp ➡

Thiếu niên có khuôn mặt tuấn lãng, mày kiếm mắt sáng, thân mặc bộ đồ kỵ mã màu đỏ rực, mái tóc buộc cao bằng một chiếc quan bạc, thắt lưng đeo đai bạc, toát lên vẻ ngang tàng, phóng khoáng nhưng lại rất hiệp nghĩa.
Lúc này, đôi mắt đào hoa đen láy của hắn ta nhìn về phía chiếc xe ngựa đang mất kiểm soát với vẻ tò mò.
“Không biết, đừng lo chuyện bao đồng.” Tạ Quân Đình đáp, áo gấm màu trắng tinh khiết, ánh mắt lạnh lùng lướt qua chiếc xe ngựa rồi thu về.
Mộ Hành Tắc nghe vậy liền bĩu môi.
Lúc này, tiếng ồn ào càng lúc càng lớn, chiếc xe ngựa cũng tới gần hơn.
Mộ Hành Tắc vẫn dõi theo nó, bỗng đôi mắt hắn ta mở to “Trên xe ngựa có một cô nương ”
Tạ Quân Đình nghe vậy, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía chiếc xe ngựa đang mất kiểm soát.
Khi thấy bóng dáng màu hồng nhạt kia, đồng tử trong đôi mắt đen láy của hắn ta co rụt lại.
Nhìn chiếc xe ngựa ngày càng đến gần, mà dường như cô nương kia lại không thể khống chế được tình hình, Mộ Hành Tắc không chút do dự, quyết định lao xuống cứu giúp.
Nhưng ngay khi vừa định hành động, Mộ Hành Tắc phát hiện người bên cạnh đã nhanh hơn một bước.
Mộ Hành Tắc nhìn Tạ Quân Đình nhảy từ lầu hai xuống, khóe miệng hơi co giật, gọi với theo “Này, không phải huynh nói đừng có lo chuyện bao đồng sao?” Nói rồi Mộ Hành Tắc cũng vận khinh công nhảy xuống.
Cố Tuế An thấy chiếc xe bò càng lúc càng gần, nàng nhắm chừng khoảng cách thích hợp nhất, chuẩn bị nhảy qua.
Nhưng đột nhiên chiếc xe ngựa xóc nảy dữ dội, hất nàng văng ra khỏi xe.
Đậu
Khoảnh khắc đó, nàng cảm giác mình sắp được ngồi trên nóc tủ ngắm gà khỏa thân đến nơi rồi.
Nhưng nàng còn chưa kịp phản ứng lại thì đã rơi vào một vòng tay lạnh lẽo, mang theo mùi gỗ tùng nhàn nhạt.
Cố Tuế An còn chưa hết hoảng hồn thì bên tai bỗng vang lên một giọng nói thanh lãnh, trong trẻo như suối nguồn, pha chút lạnh lùng, khiến nàng giật mình tỉnh táo “Cô nương không sao chứ? Có bị thương không?”
Phát hiện mình vẫn còn trong lòng người ta, nàng vội vàng đứng thẳng người, chuẩn bị nói lời cảm ơn “Ta không sao, đa tạ công tử đã ra tay cứu giúp...”
Ngẩng đầu lên nhìn thấy ân nhân cứu mạng, Cố Tuế An kinh ngạc, nàng chỉ cảm thấy câu “mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song” đã được cụ thể hóa.
Thiếu niên trước mắt có dung mạo cực kỳ xuất chúng, mặt như ngọc quan, dáng người mảnh dẻ như cây ngọc, da trắng môi hồng, thanh lãnh đứng đó, tựa như tuyết trắng trên đỉnh núi cao.
Tạ Quân Đình cảm thấy trong lòng ngực nhẹ đi, rồi nhìn ánh mắt xa lạ của nữ tử ở trước mặt, trong mắt Tạ Quân Đình hiện lên một tia thất vọng.
Nàng không nhớ mình, rõ ràng cả hai đã gặp nhau vài lần rồi mà.
Cũng phải, có Thái tử ở bên cạnh, sao nàng có thể chú ý tới người khác được.
Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn ta hơi tối lại, đáy mắt lóe lên một tia tự giễụ
Cùng lúc đó, Mộ Hành Tắc thấy Tạ Quân Đình đã cứu được nàng bèn đi xử lý con ngựa điên kia.
Nếu để nó tiếp tục chạy loạn, e rằng sẽ còn làm bị thương người khác.
Sau khi Mộ Hành Tắc giải quyết xong liền đi về phía Tạ Quân Đình và nàng đang đứng.
“Tạ Quân Đình, cô nương kia không sao chứ? Con ngựa điên kia đã bị ta xử lý rồi.” Một giọng nói trầm ấm từ tính vang lên, âm cuối ngân dài, nghe rất dễ chịụ
Cố Tuế An nghe thấy giọng nói đó liền quay đầu lại, bắt gặp một đôi mắt trong veo, đen nhánh nhưng lại ẩn chứa tình ý, nàng chỉ cảm thấy trước mắt sáng bừng.


⬅ Trước Tiếp ➡