⬅ Trước Tiếp ➡

“Tuế Tuế, cục cưng của mẹ, con làm mẹ sợ chết đi được, mau để mẹ xem con có bị sao không.” Vương thị với đôi mắt đỏ hoe, nét mặt tái nhợt bước tới, một tay túm lấy cổ áo Cố Nguyên An để kéo nó ra rồi bắt đầu săm soi khắp người Cố Tuế An.
Hôm nay, bà và phu quân ở nhà chờ ba đứa con mang tin vui trở về. Ai ngờ lại thấy người đánh xe và Tứ Hỷ hoảng hốt dắt nhi tử nhỏ với gương mặt đẫm lệ chạy vào, người đánh xe vừa thấy hai người đã quỳ sụp xuống.
Khi biết chuyện gì đã xảy ra, hai mắt bà đảo ngược, suýt chút nữa thì ngất đi.
Cố Tướng không kịp an ủi phu nhân đã vội phái vài người có võ công cao ℭường đi tìm.
Một lúc sau, thấy vẫn chưa có ai trở về bẩm báo, ông bèn quyết định đích thân ra ngoài tìm kiếm.
Vừa bước ra tiền viện, ông đã thấy Nguyên Triều dắt Tuế Tuế bước vào.
Cố Tướng nhìn mái tóc và y phục lộn xộn của Tuế Tuế thì chau mày, tɾong mắt tràn đầy vẻ lo lắng “Phu nhân, đại phu đã chờ sẵn tɾong phủ, nàng mau bảo đại phu xem cho Tuế Tuế đi.”
“Đúng, mau, mau để đại phu xem cho Tuế Tuế.” Nói xong, bà đỡ Tuế Tuế đi vào đại sảnh, ngồi xuống ghế.
“Mẹ, cha, nữ nhi không sao cả, người xem không phải con vẫn rất tốt đây sao, con còn có thể tự đi về được mà.” Cố Tuế An nhìn dáng vẻ lo lắng của hai người thì vội vàng an ủi.
“Vẫn nên để đại phu xem qua thì cha mới an tâm được.”
Vương thị ở bên cạnh cũng gật đầu the0.
Cố Tuế An ngồi trên ghế, sau khi đại phu kiểm tra một lượt bèn cung kính nói với Cố Tướng và Vương thị “Tiểu thư không có gì đáng ngại, chỉ là bị vài vết thương ngoài da. Lão phu sẽ kê một chút thuốc mỡ, bôi vài ngày là sẽ khỏi. Hơn nữa, mạch đập của tiểu thư hơi nhanh, e rằng đã bị hoảng sợ, có thể đốt một chút hương an thần ở tɾong phòng.”
Vương thị và Cố Tướng nghe vậy liền gật đầu, đợi đại phu kê thuốc xong liền sai quản gia tiễn người đi.
Vương thị ngồi cạnh Cố Tuế An, bôi thuốc lên vết thương trên cánh tay nàng.
“Tuế Tuế, con có biết vì sao con ngựa kia lại kinh sợ không?” Cố Tướng ngồi bên cạnh hỏi.
Cố Tuế An bị thuốc mỡ làm cho đau rát từng cơn, gương mặt nhăn lại như trái khổ qua nhỏ. Nghe Cố Tướng hỏi, nàng cố nén đau mà nhớ lại. Khi ấy, nàng nghe Cố Nguyên An nói đại ca đậu Giải Nguyên, đang vui mừng định vén rèm xe lên nhìn thì cỗ xe bỗng nhiên chao đảo. Hơn nữa người đánh xe lại không có ở đó, nàng cũng không biết rốt cuộc con ngựa bị hoảng sợ vì điều gì.
“Cha, khi ấy người đánh xe đi giải quyết việc riêng, bên ngoài xe ngựa đứng không ít người, có lẽ là do người quá đông nên ngựa mới giật mình sợ hãi chăng?” Cố Tuế An chỉ có thể nghĩ đến lý do này.
Không lẽ có kẻ muốn hãm hại nàng? Nàng đến đây bao năm, hành xử đã khiêm tốn hết mức rồi. Những bữa yến tiệc của các quan lại quý tộc ở kinh thành, nàng có thể không đi thì sẽ không đi. Cho dù có tới thì nàng cũng chưa bao giờ tranh g͙iành với ai. Về thi họa ngâm thơ, chỉ cần hỏi là nàng nhất quyết nói “không biết”. Nàng an tĩnh ngồi một bên, ngoài việc ăn ra thì chẳng khác gì một cái bình hoa vô dụng͟͟.
Cố Tướng trầm ngâm một lát “Chuyện này vẫn phải điều tra thêm, ngựa của Cố phủ đã được huấn luyện, tɾong tình huống bình thường, dù đông người cũng không đột nhiên phát cuồng. Tuế Tuế, dạo này con đừng ra ngoài, ở nhà tĩnh dưỡng vài hôm đi.”


⬅ Trước Tiếp ➡