Chương 15
mút đến tê dại.
Nàng từ khi đặt chân đến kinh thành đã bắt đầu đọc sách, sau mấy năm mới có cơ hội trở thành quan trong triều, nàng luôn tận tâm tận lực, không tiếp xúc với nữ nhân, với nam nhân thì lại càng không, chưa từng có kinh nghiệm trong chuyện nam nữ, vậy thì nàng đã thấy loại chuyện này ở đâu?
Hôn môi trong suy nghĩ của nàng luôn nhẹ nhàng như trong sách, chỉ lướt qua một cái rồi ngừng, ai mà có ngờ nó lại bừa bãi như vậy chứ?
Hôn đến mức cả người nàng choáng váng muốn ngất đi.
Phó Ninh Dung thở gấp, đôi mắt mê ly.
Giống như đang lơ lửng trên không trung.
Kích thích đến trống rỗng khó chịu, thân thể nàng không khỏi run lên.
Đột nhiên, trên ngực truyền đến một cảm giác mát lạnh, lướt qua Tạ Du nhìn xuống, Phó Ninh Dung phát hiện cổ áo của mình đang rộng mở, y phục không biết đã được cởi bỏ từ khi nào.
Phần vải quấn quanh ngực cũng trở nên lỏng lẻo.
Mà cái tên khởi xướng kia vẫn còn đang chăm chỉ cày bừa.
Một bên dùng lưỡi cọ xát khiêu khích, một bên dùng tay mân mê liên tục trên bầu ngực nàng, như muốn đem cả người nàng khảm sâu vào cơ thể.
“Tạ Du Đừng chạm vào ta, ngươi say rồi.” Phó Ninh Dung giãy giụa muốn nói, nhưng người ở phía trên lại càng ra sức khiêu khích nàng, cảm giác tê dại thoáng chốc tăng thêm.
Phó Ninh Dung hung hăng cắn mạnh xuống một ngụm, mùi máu tanh tràn ngập trong khoang miệng hai người, Tạ Du đành phải tách ra.
“Ta không say.” Không hôn được, Tạ Du tự nhiên đổi ý muốn thỏa mãn mình ở nơi khác, thuận tay đi xuống.
Hắn đẩy áo choàng của nàng ra, gian xảo muốn gỡ nút thắt bên hông nàng “Đừng gọi Tạ Du Hãy gọi ta là Hoài Lăng.” Người say rượu đều thích nói mình không say, Phó Ninh Dung nghĩ, nếu nàng vung tay cho hắn một đấm, hôm sau nói dối Tạ Du là hắn không cẩn thận bị ngã, hắn có tin không?
Đáng tiếc là bây giờ nàng đang bị đè dưới thân, muốn lật thế rồi giáng cho hắn một đòn không phải chuyện dễ.
Phó Ninh Dung nghĩ rằng Tạ Du đang mượn rượu làm càn.
Nhưng Tạ Du thật sự không say.
Đầu óc bị men rượu bao phủ, có thể hơi choáng, nhưng tuyệt đối không say.
Hắn giờ phút này nhớ Phó Ninh Dung điên cuồng, nóng lòng muốn gặp nàng, muốn ở bên nàng, cho đến khi bên người tồn tại hơi thở của nàng hắn mới cảm thấy yên tâm.
Trước đây tửu lượng của Tạ Du quả thật rất kém, uống say vào rất dính người, cứ thích quấn lấy người khác không tha.
Nhưng đó là chuyện của nhiều năm trước.
Bây giờ hắn đã khác xưa , không có chuyện chỉ mới vài bình đã say đến không biết gì.
Hôm nay hắn vì chức quan của Phó Ninh Dung mà ầm ĩ với đám quan già trong triềụ Nàng có năng lực, có khả năng xử lý mọi việc một cách thỏa đáng, nàng cái gì cũng giỏi, tại sao lại không được thăng quan?
Đám quan già kia dùng tuổi trẻ của nàng làm cái cớ?
Không ăn được nho thì bảo nho xanh.
Mấy lão già này chính là thấy mình đã già rồi nên mới đố kỵ với người khác tuổi còn trẻ mà đã thăng quan nhanh như vậy.
Sợ hắn thăng chức cho nàng là để kéo bè kéo cánh, bồi dưỡng thế lực của chính mình?
Thôi đi, nàng gần đây mỗi ngày đều tránh mặt hắn, hắn muốn kéo nàng ở gần bên mình thôi mà nàng đã không cam lòng, làm gì có chuyện nàng bằng lòng gia nhập phe