Chương 17
“Còn đau không?” Tạ Du nhẹ nhàng hôn lên miệng vết thương một cách thành kính.
Một cảm giác khó tả bủa vây.
Hắn là Thái Tử.
Từ nhỏ đã được ăn no mặc ấm, vô số người đến khen ngợi và nịnh nọt hắn, nhưng những người đó chỉ là nói suông, chưa có một người nào đối xử chân thành với hắn như vậy.
Nàng vì hắn mà mang trên mình vết sẹo.
Hắn chưa bao giờ coi mọi thứ mình có được là điều hiển nhiên, cũng không cho rằng việc người khác kính dâng mình là một vinh dự lớn.
Khi đó, Phó Ninh Dung chảy rất nhiều máu, hắn ôm nàng vào lòng, lúc này hắn mới nhận ra là nàng rất nhẹ, nàng suy yếu đến mức dường như có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Hắn cảm nhận được một tia sợ hãi...
Hắn có thể sẽ mất đi nàng.
Cảm giác kỳ diệu nảy sinh.
Hắn cảm thấy không nên suốt ngày quát mắng nàng, coi nàng như một nam tử mà sai khiến, hắn nên đối tốt với nàng hơn một chút.
“Ngứa.” Phó Ninh Dung đẩy đầu hắn ra, nàng bị hành động này của hắn làm cho khiếp sợ.
Dù Tạ Du có hét đông hét tây với nàng thế nào đi nữa thì nàng đều có cách để đối phó với hắn, nhưng hắn đối với nàng như vậy, nàng ngược lại càng không biết phải làm sao cho phải.
“Vết thương không phải đã đỡ rồi sao?
Lừa ta?” Tạ Du dừng lại, ghé sát vào lỗ tai nàng, nhéo nhéo vòng eo thon thả của nàng, “Không biết thành thật.” Sột soạt.
Cuối cùng thì hắn cũng gỡ được lớp vải ra khỏi ngực nàng.
Nảy lên một cái, đôi vú căng tràn nhảy ra như thỏ chạy.
“Thật lớn.” Đây là phản ứng đầu tiên của Tạ Dụ Không thể cầm hết bằng một tay, dù hắn có dùng sức bao bọc lấy thì vẫn có thịt vú tràn ra ngoài.
Hai khối thịt mềm lớn với hai quả thù du 1 gắn ở bên trên.
Bị bàn tay to nhéo nhéo, hai bầu vú cương cứng run rẩy không ngừng, một âm thanh kiều mị bật ra.
“Ưm ” Thanh âm tràn ra, ngay cả Phó Ninh Dung cũng giật mình, nàng nhất định là bị Tạ Du làm cho điên rồi, nếu không, nàng làm sao có thể kêu lên một tiếng dâm mĩ như vậy?
Ngay cả khi hắn là Thái Tử.
Nhưng dù sao đi nữa thì nàng cũng là một vị quan trong triều đình, xuất thân từ thi cử nghiêm túc.
Thân thế và chức trách không cho phép nàng vứt bỏ thể diện của mình, cứ mặc như vậy nằm dưới thân Tạ Du hầu hạ hắn.
Nàng tránh đi động tác bóp đầu vú của Tạ Dụ Phó Ninh Dung ngẩng đầu lên, kéo ra một chút khoảng cách “Tạ Du Ngươi đừng...Nếu ngươi còn làm như vậy, ta sẽ lập tức gọi người tới Ngươi là Thái Tử, ta là hạ thần, chúng ta không nên như thế này.” “Gọi người?” Giây tiếp theo, gương mặt tuấn tú của Tạ Du trở nên dữ tợn.
Nụ cười trên khóe miệng nháy mắt không còn nữa, thay vào đó là một biểu cảm đáng sợ.
Nên đối tốt với nàng hơn một chút?
Tốt cái quỷ.
Hắn không nên mềm lòng với nàng.
Trước kia thì không có gì, nhưng từ khi biết nàng là nữ tử, hắn mỗi ngày đều cảm thấy nàng thật kiều diễm mê người, thân thể lại mềm mại như vậy, hắn rốt cuộc vô tri vô giác đến mức nào mà lại nhìn không ra.
Bóp ngực nàng, ôm eo nhỏ của nàng, mạnh bạo xỏ xuyên qua cơ thể nàng từng cái một, chơi đùa nàng đến thỏa thích.
Nếu hắn không làm thì tự nhiên sẽ có người khác làm.
Hắn đã nghĩ như vậy, những người khác