⬅ Trước Tiếp ➡
Mũi của ba vừa cao vừa thẳng, the0 cách nói của bạn cùng bàn, thế thì có phải thứ đồ kia của hắn rấtlớn hay không? Rất thô hay không?
Không được Không được Lại nghĩ lung tung rồi Cô vội vàng rũ mắt xuống, vừa lúc nhìn thấy ngón tay thon dài trắng nõn của ba cô cởi nút áo đầu tiên trên cổ áo của cô.
The0 nút áo được cởi ra, cần cổ thon dài của cô lộ ra một đoạn, ngón tay của ba di chuyển xuống dưới muốn cởi nút áo thứ hai, bởi vì vị trí biến đổi, ngón tay của hắn cũng áp lên bầu ngực sữa của cô.
Chu Song Song cảm thấy nếu như mình cũng có côn thịt̠ lớn mà chỉ đàn ông mới có, giờ phút này, côn thịt̠ của cô ¢hắc chắn sẽ không chịu thua kém ngẩng đầu lên, hưng phấn tìm đến “sào huyệt” của nó.
“Sao lại khẩn trương như thế? Là ba, cũng không phải là người khác.” Chu Nguyên Hàn nhìn con gái cứng ngắc, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc, cảm thấy rấtđáng yêu, bật cười ra tiếng, động tác trên tay không ngừng lại, tiếp tục cởi nút áo cho cô.
Chu Song Song thật sự muốn hỏi ba cô có biết Thanh Tâm Chú hay không, sao hắn có thể giữ được bình tĩnh đến như vậy, làm nổi bật cô lên giống như một con yêu quái khoác da người ở sâu tɾong núi, liều mạng muốn đẩy ngã thư sinh mặt trắng trước mắt.
“Bạch diện thư sinh” không hề hay biết nguy hiểm, vẫn còn lộ ra nụ cười yêu chiều làm người ta say khướt của mình, hắn không biết bản thân vốn dịu dàng, đôi môi cong lại mỉm cười một cái, ngay cả thánh nữ cũng muốn biến thành dâm nữ sao?
“Con cũng không phải con nít nữa rồi, vẫn còn để cho ba cởi quần áo giúp con, con thế này gọi là ngượng ngùng đấy, nếu như để con cởi giúp ba, ba thì hơn con được chỗ nào chớ?”
Chu Nguyên Hàn rấtthí¢h tính tình nhỏ nhen kho" có được của con gái, bình thường cô quá mức an tĩnh nhu thuận, chỉ là lời này của cô làm cho hắn kho" tránh khỏi rơi vào tưởng tượng, bàn tay nhỏ bé của con gái cởi nút áo sơ mi cho hắn, cả người cô vùi ở tɾong lòng hắn. . . Không thể nghĩ nữa, lời nói của con gái vô tâm, sao hắn có thể không có đạo đức mà nghĩ đến mấy chuyện biến thái được cơ chứ.
Hắn cười nói “Được được được, ba trách lầm con rồi, đừng tức giận có được không nào?”
Sao mà Chu Song Song có thể tức giận được cơ chứ? Cô chỉ thuận miệng nói thôi, may mà ba cô không có suy nghĩ nhiều, nếu như tán gẫu đề tài này sâu hơn, ngay cả mùi cấm trẻ dưới mười tám tuổi cũng có rồi kia kìa.
Đề tài không tiếp tục nữa, nhưng bầu không khí cấm trẻ dưới mười tám đúng thật là càng ngày càng nồng, nút áo thứ hai của cô đã được cởi ra, bầu ngực sữa trắng muốt lộ ra một chút manh mối, giống như trứng gà luộc mới ra khỏi nồi, bị lột ra một góc nhỏ, lộ ra thịt trứng trắng noãn bên tɾong, vừa tươi vừa mềm.
Hai ba con đều không nói gì nữa, không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi, khiến tiếng vuốt ve rấtnhỏ có thể xem nhẹ lúc cởi nút áo kia cũng trở nên rõ ràng lọt vào tai.
Nút áo thứ ba cởi ra, áo khoác của cô đã “chỉ còn trên danh nghĩa”, bởi vì toàn bộ bầu ngực của cô đã lộ ra hơn phân nửa, cô mới mười tám tuổi, bộ ngực tuy rằng còn chưa đầy đặn đến mức kiêu ngạo, nhưng thịt sữa no đủ lấp đầy bộ ngực, tựa như hai quả cầu nhỏ mượt mà đáng yêu, áo ngực cô mua đã là kiểu dáng bảo thủ nhất, nhưng kiểu dáng bảo thủ hơn nữa cũng không thể bao trọn toàn bộ cặp ngực sữa của cô. Một bên áo ngực vẫn còn lộ ra một phần cặp ngực trắng nõn, cô có thể khẳng định từ góc độ của ba cô ¢hắc chắn có thể nhìn thấy khe ngực của cô vô cùng rõ ràng Dù sao thì hắn cũng cao, và đứng gần cô nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡