Chương 18
Hoắc Vân Thành cho tài Trời đất ơi Thư Tình định nói gì đó thì mẹ Hoắc khẽ ho, mắng cô một cái rồi quay sang tài xế Tiểu Lý, đưa tôi đến trung tâm thương mại Paris.
Phu nhân, thiếu gia bảo tôi đưa tiểu thư Thư.
Tài xế do dự rất khó xử.
Cảm ơn, ông cứ chở phu nhân đi, tôi tự đi làm cũng được.
Thư Tình không muốn làm khó tài xế, mỉm cười đáp.
Cô bắt taxi thẳng đến tập đoàn Hoắc.
Nhưng giữa đường, Thư Tình nhìn thấy một chú chó hoang đang chạy loạn trong làn xe rất nguy hiểm.
Tài xế, làm ơn dừng xe.
Cô vội vàng xuống taxi, định chạy lại ôm chú
chó.
Ông ngoại cô nuôi nhiều chó hoang, từ nhỏ cô rất yêu thương chúng.
Thư Tình tiến lại gần chú chó, đột nhiên một chiếc xe thể thao màu đỏ lao thẳng về phía chú chó.
Không ổn Xe sắp đâm vào chó rồi Cô không kịp suy nghĩ, lao nhanh đến ôm chặt chú chó vào lòng.
3 Tiếng phanh dài vang lên, xe thể thao suýt soát qua người cô, khi xe chạy ngang, ghế lái một người phụ nữ ăn mặc sành điệu thò đầu ra, lớn tiếng mắng Đồ điên Biến xa ra Người phụ nữ đó...
hình như có chút quen quen? Đào hoa rắc rối Không kịp suy nghĩ nhiều, Thư Tình lấy con chó hoang chạy đến bệnh viện thú y.
Dù vừa rồi cô lao ra cứu con chó, nhưng chân trước nó vẫn bị xe đụng gây thương tích.
Nhìn đồng hồ, chắc chắn là sẽ đi làm muộn mất rồi.
nghĩ rồi gọi điện cho Hoắc Vân Thành.
Có chuyện gì? đầu dây bên kia, giọng đàn ông trầm và lạnh lùng vang lên.
Tôi có chút việc, sáng nay đến làm muộn một chút.
Thư Tình xin nghỉ.
Lời còn chưa dứt thì đầu dây kia đã cắt ngang Việc nhỏ thế này không cần nói với tôi.
Nói xong, điện thoại bị cúp phắt đầy bực dọc.
Thư Tình liếc môi, người đàn ông này đúng là lạnh lùng thật, chẳng thèm nói thêm câu nào với cô.
Dù sao cô cũng đã xin nghỉ rồi, Thư Tình để bác sĩ kiểm tra kỹ con chó hoang, may mắn chỉ bị thương ngoài da, không nghiêm trọng.
Có thể cho nó nhập viện theo dõi không? Thư Tình vẫn còn hơi Bác sĩ cười Không vấn đề gì.
Thư Tình trả tệ, để con chó lại bệnh viện, dự định vài ngày sau chữa khỏi sẽ tìm người yêu chó nhận nuôi.
Xong xuôi mọi việc, Thư Tình vội vàng đến công ty họ Hoắc thì đã gần 1 giờ rồi.
Cô vẫn biết đến làm hả? Xem này là mấy giờ rồi Vừa bước vào phòng thư ký, thấy Hạ Tinh Tinh giận dữ đi tới.
Tôi có chút việc trễ.
Thư Tình lạnh lùng đáp.
Việc trễ hả? Hạ Tinh Tinh lạnh lùng cười khẩy, ánh mắt mỉa mai nhìn Thư Tình, Tôi nói cô nghe, mới ngày làm việc thứ hai đã nghỉ không phép, cô tưởng mình là phu nhân rồi à? Đối mặt với chỉ trích của Hạ Tinh Tinh, Thư Tình bình tĩnh đáp Thứ nhất, tôi đi muộn chứ không phải nghỉ không phép, thứ hai, tôi có xin phép, vậy không tính là đi muộn.
Còn dám cãi? Khi nào cô xin phép tôi hả? Hạ Tinh Tinh chi thẳng vào Thư Tình, ánh mắt giận dữ càng dữ dội hơn, Thư Tình, cô nghỉ không phép, cô bị sa thải Cảm nhận được sự thù địch từ người trước mặt, Thư Tình nhẹ nhàng đẩy tay cô ta ra, mỗi mỉm cười mỉa mai Tôi đã xin phép tổng giám đốc Hoắc rồi, Hạ thư ký lấy cớ nghỉ không phép sa thải tôi, có phải nghĩ tổng giám đốc không có quyền duyệt nghi phép của tôi không? Bị Thư Tình công khai đáp trả, Hạ Tinh Tinh mất mặt, kéo Thư Tình đến phòng tổng giám đốc Cô nói bậy Chúng ta đi gặp tổng giám đốc nói rõ chuyện này Được thôi.
Thư Tình đồng ý ngay Số nợ tối qua, vừa hay tính luôn một thể.