⬅ Trước Tiếp ➡

Vừa rồi Từ Uyển Nhi bày mưu hãm hại cô, tất cả bằng chứng đều bất lợi cho cô.
Cách dị ứng này là các trực tiếp chứng minh cô không hề chạm vào chiếc nhẫn.
Cô không có cách nào hay hơn.
Hoắc Vân Thành nhìn cô sâu sắc, giọng trầm Cô có thể nhờ đến tôi.
Ờ, đó là cách hay hơn anh nói sao? Cô hơi cạn lời.
Cười nhẹ, Dù sao cũng cảm ơn anh.
Tiếng nước chảy vang, cô ngồi trên sofa, lấy thuốc vừa được bác sĩ kê Thật ra, anh tin vào phẩm chất cô khiến cô có chút biết ơn.
Anh không biểu lộ gì, chỉ lạnh nhạt hừ một tiếng.
Cô thật ngoài dự đoán của anh.
Bình tĩnh, điềm đạm, còn rất thông minh.
Khác xa hình dung của anh.
Anh gắt gao đưa cô đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra kỹ, tay cô nhẹ, không sao, kê thuốc mỡ bôi.
Về nhà, cả hai vào phòng.
Tôi đi tắm.
Anh bước dài tới phòng tắm.
Bụp Đầu cô một cái, ngẩng lên, thấy anh đứng trước mặt lúc nào ra bôi lên tay.
Dù chỉ dị ứng nhưng vẫn hơi ngứa.
Bôi xong, cô đứng lên, tình đụng vào cằm anh.
Cô mở to mắt Anh, anh đến từ lúc nào vậy? Đánh rơi đồ Người đàn ông với thân hình cao lớn, không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh Thư Tình.
Anh chỉ khoác trên mình chiếc áo choàng tắm màu trắng, hai cúc áo trước ngực cởi hờ, lộ ra cơ bụng sáu múi săn chắc.
Do bị va vào cằm hơi đau, khuôn mặt điển trai căng lên, mái tóc ướt đẫm nước, từng giọt còn nhỏ giọt trên ngọn tóc, như một hoàng tử quyến rũ đang di chuyển.
Thư Tình chợt sững sờ, không thể không thừa nhận, người đàn ông này thật sự rất đẹp trai.
Xem đã đủ chưa? Hoắc Vân Thành nhìn cô đang ngẩn người, khẽ nhếch môi hỏi.
18 Khi nào anh đến vậy? Sao đi không phát ra tiếng nào? Thư Tình tỉnh táo lại, xoa đầu rồi tránh ánh mắt anh, Nhanh mặc quần áo đi.
Đôi tay thon dài của Hoắc Vân Thành nhẹ nhàng cài lại cúc áo, ánh mắt nửa thật nửa đùa liếc cô, Có vẻ như chính cô mới là người đụng phải tôi.
Rõ ràng là cô đụng vào anh, vậy mà còn trách anh.
Tôi...
tôi đi tắm đây.
Thư Tình bị ánh mắt mơ hồ kia làm lúng túng, vội vàng cầm quần áo đi về phía phòng tắm.
Hoắc Vân Thành làm gì vậy? Mặc bộ đồ hở hang thế này, dù sao cũng là đàn ông đàn bà ở chung phòng, sao không biết giữ ý tử chút? Nhìn bóng lưng cô như muốn chạy trốn, ánh mắt anh thoáng sâu sắc, liệu anh có đáng sợ đến thế không? Cốc cốc cốc.
Giữa lúc Thư Tình đang tắm, bỗng nghe tiếng gõ cửa phòng tắm.
Ai đó? Trái tim cô bỗng thắt lại.
Làm gì có người gõ cửa phòng tắm? Lúc này trong phòng Hoắc Vân Thành chỉ có một mình anh mà thôi.
Anh muốn làm gì? Quả nhiên, qua cửa phòng tắm vang lên giọng trầm ấm nam tính của Hoắc Vân Thành Là tôi.
Cảnh giác trong lòng nổi lên, cô hỏi, Anh làm gì đấy? Tôi đang Đồ của cô rơi rồi.
Giọng anh trầm thấp đầy ẩn ý.
Rơi gì cơ? Thư Tình tắt nước, lấy khăn tắm quấn quanh người.
Hoắc Vân Thành nhất định là cố ý Cô không thấy mình đánh rơi đồ gì, nếu t sự rơi thì sao không đợi cô tắm xong rồi mới nói? Anh rốt cuộc muốn làm gì? Người đàn ông lịch lãm này, chẳng lẽ là...
kẻ biến thái? Thư Tình nhíu mày, quyết tâm nếu anh có ý đồ không tốt thì cô sẽ không khách khí, cô không phải dạng dễ bắt nạt Cô tự kiểm tra xem rơi cái gì.
Hoắc Vân Thành cúi đầu nhìn đồ trên tay, môi khẽ nhếch lên.
Thư Tình ngơ ngác nhìn quanh, bỗng phát hiện chiếc quần lót nhỏ cô vừa chuẩn bị thay bị mất Trời ơi


⬅ Trước Tiếp ➡