Chương 39
Lúc trước cô gửi quà bị cô ấy lấn át, bị Thư Tình vạch trần hàng giả, giờ lại tìm lại được chú chó cưng của ông nội khiến ông vui vẻ như vậy.
Trước mặt ông nội, Từ Uyển Nhi thất bại hoàn toàn Ăn đi, đừng để đói.
Ông ân cần nói với Thư Tình.
Thư Tình gật đầu, cúi đầu ăn cơm.
Một con tôm bóc sẵn được đặt vào bát cô.
Thư Tình ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy người đàn ông bên cạnh thanh lịch cầm đũa, giọng trầm Anh không thích ăn tôm.
Hoắc Vân Thành đặc biệt bóc tôm cho cô? Thư Tình hơi sửng sốt, cảm thấy khó tin.
Một người như Hoắc Vân Thành sao có thể hạ mình bóc tôm cho ai? Nhưng suy nghĩ lại, có thể anh làm vậy để cảm ơn cô đã tìm lại Đô Lệ cho ông nội? Thư Tình mim cười nhẹCảm ơn anh.
Ở một bên, Từ Uyển Nhi suýt nữa cắn vỡ răng.
Hoắc Vân Thành không thích ăn tôm, trong khi cô ta cẩn thận bóc tôm cho anh lại bị khinh thường.
Còn giờ đây, anh lại bóc tôm cho Thư Tình Trước mặt Hoắc Vân Thành, Từ Uyển Nhi hoàn toàn thua cuộc Từ Uyển Nhi chưa từng bị tổn thương đến vậy, đầu ngón tay véo mạnh vào thịt.
Cô nhất định phải trả thù Thư Tình cho bằng được
Buổi tối, cô hẹn Lâm Nam.
Khi đến bệnh viện thú y đón Đô Lệ, quần áo cô có chút dơ bẩn và nhàu nhĩ, không thể mặc tiếp.
Thư Tình đến cửa hàng thời trang cao cấp RD sang trọng nhất thành phố A.
Nếu không nhầm, RD vừa ký hợp đồng với xưởng thiết kế Loe, nên bộ sưu tập Elsa mùa này sẽ được bán tại RD.
Vừa bước vào cửa, Thư Tình nhìn thấy chiếc váy Elsa do chính cô thiết kế, treo ở vị trí nổi bật nhất trong tủ kính.
Bỗng cô rất muốn thử mặc thử.
Mình tự tay thiết kế, mặc trên người sẽ như thế nào nhỉ? Cô ơi, giúp tôi lấy chiếc váy này thử nhé.
Thư Tình nói với nhân viên bán hàng bên cạnh.
Nhân viên nhìn Thư Tình từ trên xuống dưới, thấy quần áo cô nhàu nhĩ, dính vết bẩn đen, không khỏi khinh thường.
Khách hàng RD đều là những quý bà có tiếng tăm trong thành phố, con nhà giàu có, còn Thư Tình mới đến thành phố, lại ăn mặc giản dị.
Nhân viên nghi ngờ cô là người nghèo ở đâu đó tới.
Cô ta lấy giọng lễ phép Xin lỗi cô, chiếc váy này do Loe thiết kế, là bảo vật của cửa hàng, giá rất đắt, không mua thì không được thử.
Thư Tình cau mày.
Ý cô ta là khinh thường mình? Mình không mua nổi sao? Chẳng cần một chiếc váy, chỉ riêng cửa hàng này cũng chỉ là muối bỏ biển với cô.
Nhân viên đó quả thật biết nhìn người quá kém.
Không mua không được thử à? Thư Tình lấy ra một thẻ đen, đặt lên bàn, lạnh lùng nói Vậy tôi mua luôn.
Nhân viên làm việc trong cửa hàng xa xỉ quen biết nhiều đại gia, lập tức nhận ra đó là thẻ VIP phiên bản giới hạn toàn cầu, có thể chi tiêu không giới hạn, chỉ dành cho người cực kỳ quý tộc.
Nhân viên ngờ vực nhìn kỹ lại Thư Tình, dù quần áo cô nhàu nhĩ và bẩn nhưng làm bằng vải cao cấp, may rất tinh xảo.
Mặt cô đẹp, trong sáng, là một mỹ nhân.
Không thể biết cô là ai nhưng chắc chắn không phải dạng dễ chọc.
Thấy vậy, nhân viên nhanh chóng lấy váy Elsa từ tủ kính cẩn thận đưa cho Thư Tình Cô ơi, phòng thử đồ bên kia ạ.
Thư Tình lạnh lùng khịt mũi một tiếng, nhận váy rồi đi vào phòng thử.
Phải công nhận, đồ do xưởng mình làm thật sự tốt.
Từ thiết kế, may mặc đến chất liệu đều hàng đầụ
Rõ ràng, Loe rất tâm huyết.
Chiếc váy như đo ni đóng giày cho Thư Tình, vô cùng vừa vặn, cô hài lòng bước ra khỏi phòng thử.