Chương 50
Cô nhìn mình có vẻ rảnh rỗi vậy sao? Cô lấy cổ họng khan khan, cười nhẹ Tổng giám đốc Hoắc nói tôi chỉ cần lo dự án Lady thời trang, việc khác không cần tôi làm.
Hạ Tinh Tinh định nói gì thì chuông điện thoại bàn trên bàn Thư Tình reo.
Cô nhìn, hiển thị nan đường dây tổng giám đốc.
Thư Tình nhận máy trước mặt Hạ Tinh Tinh Xin chào, đây là Thư Tình, phòng thư ký.
Đầu dây bên kia, giọng trầm lạnh của Hoắc Vân Thành vang lên Mang cho tôi một ly cà phê.
Thư Tình hơi ngạc nhiên, Hoắc Vân Thành lại bảo cô mang cà phê à? Cô chưa kịp hỏi, anh đã cúp máy, tiếng tít tít tít vang lên.
Thôi được...
mang thì mang.
Cô cúp máy, đứng dậy, nghiêm túc nói với Hạ Tinh Tinh Trưởng phòng Hạ, cô nghe rồi đấy, tổng giám đốc bảo tôi mang cà phê cho anh ấy, tài liệu này cô tìm người khác làm đi Vừa nói cô vừa đẩy đống tài liệu về phía Hạ Tinh Tinh Làm ơn tránh ra " Hạ Tinh Tinh tức điên, suýt phun máụ
Nhìn Thư Tình bước đi nhẹ nhàng ra cửa, cô nghiến răng, trong lòng ghen tỵ cháy bỏng.
Thư Tình, xem cô kiêu ngạo được bao lâu Thư Tình đến quán cà phê lấy một ly latte rồi tới phòng tổng giám đốc.
Đứng trước cửa phòng, hình ảnh khuôn mặt điển trai của Hoắc Vân Thành hiện ra khiến tim cô loạn nhịp lạ thường.
Cô gõ cửa, giọng lạnh của anh vang lên Vào đi.
Thư Tình đẩy bước vào, đi thẳng đến bàn anh, đặt cà phê lên Cà phê Hoắc Vân Thành nheo mắt, ánh mắt sâu thẳm rơi vào cô.
Tối qua anh say rượu, trong mơ mơ màng thấy Đường Đường.
Anh cảm thấy Đường Đường đêm qua rất thật, anh thật sự nghĩ cô ấy đã trở lại.
Nhưng sáng nay tỉnh dậy, lại là Hoắc Thiến ngồi bên đầu giường anh.
Hoắc Thiến nói chính cô đã đưa anh về phòng tối qua, nhưng cô ấy không phải Đường Đường.
Chẳng lẽ tối qua chỉ là giấc mơ? Vậy sao giấc mơ lại thật đến thế? Cà phê đã mang tới, không có việc gì tôi xin phép đi trước.
Dưới ánh mắt sâu thẳm của anh, Thư Tình có chút không tự nhiên, nhẹ nhàng nói.
Đang định quay đi, cô nhớ ra điều gì, rút ra cái cúc kim cương, đưa anh À, đây là của anh, trả lại anh.
Hoắc Vân Thành cúi đầu, vừa đúng hít phải mùi hương đặc biệt trên tay cô.
Giống hệt mùi hôm qua.
Đôi bàn tay xương xương của anh khẽ nắm lấy tay cô, như đang giữ báu vật, cẩn thận nâng niụ
Ánh mắt rưng rưng, Đường.
5" nói trầm khàn Đường Đường...
em là Đường Cái gì mà Đường Đường chứ? Đường Đường? Lại nữa rồi...
Cái gì mà Đường Đường chứ? Thư Tình bực mình vùng vẫy Hoắc Vân Thành, anh đủ rồi đó, thả tôi ra đi, cái chuyện Đường Đường kia thật là vô lý Thái độ của Thư Tình như tạt một gáo nước lạnh vào Hoắc Vân Thành, làm nguội hẳn cái nhiệt huyết trong lòng anh.
Đó không phải là Đường Đường của anh.
Đường Đường sẽ không kháng cự anh như vậy.
Hoắc Vân Thành thả tay Thư Tình, ngồi thẳng dậy, dựa lưng vào ghế, nét mặt trở lại lạnh lùng thường thấy.
Anh cầm lấy cái cúc áo, môi hơi nhếch lên Cúc áo của tôi, sao lại ở trên người em? Thư Tình xoa xoa bàn tay bị anh nắm đau, khó chịu nói Tối qua anh say, nằm bệt ra không chịu dậy, tôi kéo anh thì không cần thận làm rơi mất cúc.
Mày Hoắc Vân Thành hơi nhướn Vậy là phòng? qua em đã đưa tôi về Ừ, nhưng sau đó Hoắc Thiến nói ấy sẽ đưa anh về, hai người anh em thật tình cảm.
Thư Tình nói ám chỉ.
Cô không nói rõ hơn, mong anh hiểu ý.