Chương 8
Lúc này, Từ Uyển Nhi trông như một tiểu thư danh môn quý tộc, nhẹ nhàng đoan trang, ngược lại Thư Tình lại hoàn toàn phớt lờ cô ta, thật không lịch sự chút nào.
Mẹ họ Hoắc liếc mắt nhìn Thư Tình, rồi mỉm cười với Từ Uyển Nhi nói Uyển Nhi, đừng để ý tới cô ta, cô ta chỉ là đứa quê mùa, chẳng biết lễ nghĩa gì.
Bác mẫu, không sao đâu ạ.
À, nghe nói Thư tiểu thư rất có tài nghệ, trên sân khấu có cây đàn piano, sao chúng ta không cùng thi thố xem ai hơn.
Thư Tình liếc nhìn Từ Uyển Nhi, bên ngoài truyền tai nhau cô ta là đứa quê mùa ngu dốt, vậy Từ Uyển Nhi nghe đâu mà nói cô có tài nghệ thế nhi? Rõ ràng là đang cố ý sỉ nhục mình.
Từ Uyển Nhi không đợi Thư Tình đáp lại, liền bước tới gần cây đàn piano bên sân khấụ
Vì là tiểu thư nhà họ Từ lại còn là bạn thuở nhỏ của Hoắc Vân Thành, nên mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô ta.
Từ Uyển Nhi chơi một bản piano sở trường, kết thúc bài hát, mọi người vỗ tay không ngớt.
Cô ta bước xuống, cười nói Chơi không hay lắm, Thư tiểu thư, tới lượt cô rồi đó.
Những bạn bè bên cạnh Từ Uyển Nhi bắt đầu hò reo Uyển Nhi, cô nói chơi không hay mà Thư tiểu thư, sao cô không dám lên? Chẳng lẽ không biết chơi piano à?
Vị hôn thê của tổng giám đốc họ Hoắc mà không biết chơi piano thì thật là trò cười cho thiên hạ đấy Rất nhiều người xung quanh đều nhìn Thư Tình với ánh mắt chế nhạo.
Mẹ họ Hoắc chỉ cảm thấy thật xấu hổ, còn ánh mắt nhìn Thư Tình thì đầy khinh bỉ.
Thư Tình mỉm cười Chỉ là cảm thấy chơi piano trong bữa tiệc giống như đi bán nghệ thuật vậy, nhưng nếu các người nhất định muốn nghe thì tôi sẽ chơi.
Nói xong, Thư Tình đặt ly rượu xuống, bước đi một cách tao nhã về phía cây đàn piano.
Cô chọn bản nhạc giống Từ Uyển Nhi, khiến cô ta muốn đập mặt lại, nhưng lại không biết Thư Tình đã qua trình độ piano cấp 10 từ khi mới 10 tuổi.
Muốn xem Thư Tình bị xấu hổ, thì đời này chưa từng có ai làm được Âm thanh du dương vang lên, mọi người trên sàn nhảy cùng nhịp điệu múa theo, khung cảnh vừa đẹp vừa hài hòa.
Phần lớn người dự tiệc đều biết chơi đàn, ai cũng nghe được Thư Tình chơi hay hơn Từ Uyển Nhi, không chỉ chút ít mà là rất nhiềụ
Hoắc Vân Thành đang đón khách cũng bất ngờ, anh nhìn về phía người phụ nữ trên cây đàn piano.
Chiếc váy dạ hội màu xanh nhạt, mái tóc xoăn sóng buông lơi sau gáy, cô nhắm mắt, đôi tay lướt trên phím đàn, đẹp đến nghẹt thở.
Không chỉ Hoắc Vân Thành, nhiều khách mời cũng bị thu hút.
Ở dưới sân khấu, Từ Uyển Nhi như bị sét đánh, mặt đỏ rát như vừa bị tát.
Thư Tình lại biết chơi đàn, và chơi còn hay hơn cô ta? Sao có thể như vậy được? Bản nhạc kết thúc, Thư Tình bước xuống.
Tài nghệ của Thư tiểu thư thật xuất sắc, tôi cảm thấy mình thua kém thật sự.
Từ Uyển Nhi nói rất rộng lượng, nhưng trong lòng tức giận không thể tà.
Cô ta Từ Uyển Nhi lại bị một đứa quê mùa vượt mặt sao? Bản của Từ tiểu thư cũng rất hay.
Thư Tình đáp lại một cách qua loa.
Ngay lúc này, một người đàn ông trung niên mặc vest đen tiến đến.
Thư Tình sững người, không chú quản gia An của trang viên sao? Sao chú lại đến đây? Không lẽ áo giáp bí của cô sắp bị lộ? Quản gia An đi thẳng tới, nhìn Thư Tình nhưng không nói gì, mà quay sang chào Hoắc Vân Thành và mẹ anh Tổng giám đốc họ Hoắc, phu nhân họ Hoắc, xin chào.
Tôi là quản gia An Phong của nhà họ Thư.