Hơn nữa những quái vật bị đạn đạo, đạn pháo đánh chết thì phần lớn đều bị nổ thành một bãi thịt nát, tài liệu trên người đều đã vỡ vụn, chỉ còn lại những bộ phận cứng rắn nhất cùng với Tinh Hạch trong cơ thể quái vật mới có thể bảo tồn, do đó muốn dùng con đường này để thu hoạch được một lượng lớn tài liệu của quái vật cấp thấp là không được.
Tuy nhiên, cũng chính là dựa vào phương pháp này mà lúc ban đầu đã thu hoạch được một lượng lớn Tinh Hạch, từ đó giúp cho Ngự thú của những người Ngự sử kia có thể nhanh chóng trưởng thành lên, cùng nhau chống đỡ quái vật, bảo hộ quê hương cho loài người.
Theo tai biến kéo dài, loài người phát hiện ra trái đất cũng đang không ngừng trưởng thành, mở rộng. Bởi vì tai biến lúc ban đầu đã phá hủy toàn bộ vệ tinh nên loài người không thể quan sát được những thay đổi của trái đất.
Mãi đến hai năm sau tai biến, những ảnh hưởng của không gian loạn lưu trên bầu trời cũng dần dần ổn định lại, vào lúc đó loài người mới lại bắt đầu phóng vệ tinh lên, rồi phát hiện ra trái đất đã trở nên rất xa lạ với bọn họ.
Diện tích của toàn bộ trái đất đã mở rộng ra gấp mấy lần Hơn nữa cái giá trị này còn đang không ngừng gia tăng một cách chậm rãi
Khu vực sinh sống của loài người cũng không có phát sinh biến hóa quá lớn, nơi chân chính phát sinh biến hóa chính là những nơi loài người rất ít đặt chân đến sau tai biến như rừng rậm, sông ngòi, núi đồi, khu vực dân cư thưa thớt. Từ vũ trụ nhìn xuống, Trái Đất đã hoàn toàn biến thành một hành tinh màu xanh biếc.
Rất nhiều địa hình đã phát sinh biến hóa, một hành tinh đã từng được nhân loại hiểu biết rất rõ đột nhiên trở nên rất xa lạ.
Càng đáng sợ hơn chính là trên hành tinh này còn có những vết nứt liên thông với các thế giới khác, tuy rằng tài liệu về những cái thế giới đó đều bị cao tầng của loài người kiêng kị không nhắc đến, nhưng tóm lại nó giống như một thanh lợi kiếm luôn treo cao ở trên đỉnh đầu, làm cho loài người hiểu được nguy cơ bất cứ lúc nào đều có thể giáng xuống, bọn họ vẫn chưa có triệt để an toàn.
Trong lòng Cao Bằng mang theo buồn lo vô cớ nằm thiếp đi trên ghế sô pha. Hai cái râu trên đỉnh đầu Đại Tử lay động, sau đó nó chậm chạp bò vào trong phòng ngủ, cặp kìm lớn trước miệng kẹp vào chiếc chăn trên giường, cố sức kéo lê tới phòng khách, chiếc giáp xác màu tím đen trên lưng đong đưa không ngừng, ma sát với nhau, phát ra âm thanh giòn giã, giống như là một mũi tên nhọn được lắp trên cây cung đang kéo căng
Đại Tử đứng thẳng người lên, trong miệng vẫn kẹp chặt chiếc chăn, sau đó nó nhả ra vứt lên trên người Cao Bằng.
Chân trước chạm đất, Đại Tử loạng choạng lùi người xuống phía dưới chiếc ghế sô pha, cả ngàn chiếc chân cuộn tròn vào nhau, nằm ở trên mặt sàn nhà lạnh lẽo.
Hai chiếc râu mềm oặt ngả trên tầng xác ngoài của đỉnh đầu, hai mắt trở nên vô thần, đi vào giấc ngủ.
Ngày thứ hai, sắc trời vừa mới hừng sáng thì đồng hồ báo thức đã vang lên làm cho Cao Bằng đang nằm trên ghế sô pha giật mình tỉnh giấc.
Ồ, mình đắp chăn lên từ khi nào nhỉ?
Cao Bằng nghi ngờ xoa xoa đầu, nhưng sau đó lại không nghĩ nhiều nữa mà nhảy ra khỏi ghế đi đến phòng tắm rửa mặt.
Rất nhanh hắn đã rửa mặt xong xuôi, sau đó từ trong chiếc cặp lấy ra một cái bánh mì đã sớm được chuẩn bị sẵn rồi nhanh chóng tiêu diệt hết. Cao Bằng cúi xuống lôi kéo Đại Tử từ bên dưới ghế sô pha ra, nhưng Đại Tử vẫn nằm lười biếng trên mặt đất không nhúc nhích để mặc cho hắn kéo, những chiếc móng vuốt màu vàng nhạt cọ sát trên mặt đất phát ra những âm thanh sột soạt.