Cấp 12 đã là quái vật cấp tinh anh. Quái vật cấp tinh anh ở vùng ngoại thành này hầu như có thể nói là kẻ săn mồi đỉnh cấp nhất, ở loại khu vực nguy hiểm như bờ hồ thì hầu như sẽ không gặp phải thiên địch nào.
Hơn nữa phạm vi hoạt động của quái vật loài chim rất rộng, chúng lại có tốc độ cực nhanh nên đây chắc chắn là tầng bảo vệ thứ hai của trường học đối với nhóm học sinh này. Oa, chim của cô Mộ Dung thật là lớn.
Lý Tự Công vô cùng kích động.
Bốp Lý Hồng Đậu tát vào gáy Lý Tự Công một cái rồi trách mắng.
Em có biết mình vừa nói gì hay không?
Vẻ mặt Lý Tự Công trở nên rất đáng thương.
Chị đừng có đánh vào gáy em nữa có được không, em vẫn luôn nghi ngờ chỉ số thông minh của mình thấp là do chị thường xuyên đánh vào đó đấy.
Ồ.
Lý Hồng Đậu liếc nhìn hắn một cái sau đó xoa xoa bàn tay của mình.
Chị còn đang ngại đánh sẽ đau tay đây nè.
Một đám người đi lên vây Ngân Dực Điểu vào trung tâm, những người này chưa thấy một con Ngân Dực Điểu lớn như vậy bao giờ. Nếu như không phải do e sợ Ngân Dực Điểu mổ bọn họ thì chắc sẽ có mấy người thò tay ra vuốt ve thử.
Trên khuôn mặt tròn trĩnh của Mộ Dung Thu Diệp tràn đầy ý cười.
Các bạn học đợi một chút, tính cách của linh tước khá quái dị nên mọi người có thể nhìn nhưng đừng nên sờ.
Ngân Dực Điểu, tao gọi mày một tiếng, mày có dám đáp lại hay không?
Đàm Tiền Tiến cười tủm tỉm nói.
Ngân Dực Điểu hơi quay đầu qua, trong ánh mắt lại nhân tính hóa lộ ra vẻ khinh bỉ.
…
Tới cuối cùng thì giống như đã hết kiên nhẫn nên Ngân Dực Điểu trực tiếp vỗ hai cánh bay đi, để lại vài cọng lông trên mặt đất.
Cô Mộ Dung, Đại Kim Cương nhà em không thấy đâu nữa rồi Em thông qua huyết khế kêu gọi nó cũng không có phản ứng, có phải nó đã gặp chuyện gì không may rồi không?
Hải Lam Vũ từ trong sườn núi chạy tới, nước mắt nước mũi dính đầy mặt, khóc đến mức như một đứa trẻ 300 cân.
Chú Thích 1 cân của trung quốc = 0,5 kg
Hắc Nộ Hầu của em đã đi đến chỗ nào?
Hai hàng lông mày của Mộ Dung Thu Diệp nhăn lại, theo lý thuyết thì vấn đề an toàn của Ngự thú không phải do nàng quản.
Nhưng khi nhìn thấy Hải Lam Vũ đang khóc nức nở giống như đứa trẻ thì nàng lại mềm lòng.
Ở bên đó.
Một nhân viên bảo an mặc chế phục màu lam của công ty Lam Thuẫn chỉ về phía rừng cây nhỏ ở nơi xa.
Hải Lam Vũ còn chưa kịp lau khô nước mắt ở trên mặt thì lại ngơ ngác nhìn sang người đột nhiên xuất hiện bên cạnh mình này.
Ông làm sao biết được?
Bởi vì vừa rồi tôi đứng ở phía sau cậu 100 mét.
Nhân viên bảo an của công ty Lam Thuẫn cười tủm tỉm nói.
Vậy sao ông lại không ngăn Hắc Nộ Hầu của tôi lại
Hải Lam Vũ lớn tiếng chất vấn, bởi vì quá tức giận nên mạch máu trên trán cũng nổi phồng hẳn lên.
Người nhân viên bảo an này đưa ngón trỏ lên rồi nhẹ nhàng đặt ở trên môi của mình.
Hư.
Hải Lam Vũ đột nhiên thấy lạnh cả người, khi cúi đầu xuống mới cảm thấy có một cái bóng đen nhánh đã lặng yên không một tiếng động bao phủ hắn.Ở bên cạnh còn truyền ra tiếng thét chói tai của những đồng học khác.
Hắn bỗng nhiên quay đầu lại thì cảm thấy như sắp đụng vào một thứ gì đó, chỉ ngẩng đầu nhìn thoáng qua một chút nhưng lại làm cho trái tim của hắn thiếu chút nữa nhảy từ ngực ra ngoài.
Cặp kìm dữ tợn ở miệng lúc đóng lúc mở, đôi mắt kép không mang theo chút cảm tình nào nhìn thẳng vào hắn, phảng phất như một sát thủ lạnh lùng đang nhìn vào con mồi của chính mình. Lúc này hắn thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng từng chiếc lông tơ ở phần miệng cùng với hai chiếc kìm sắc nhọn lập loè hàn quang.