Thiếu niên mặc bộ quần áo đơn bạc cứ lẳng lặng đứng như vậy ở bên trong phòng ngủ, không ngừng bồi hồi suy nghĩ cùng với sự tĩnh lặng của căn phòng cho đến khi sắc trời ngoài cửa sổ hiện ra màu đen, lúc này người thiếu niên mới giật mình tỉnh lại, cười xin lỗi đối với vợ chồng hai người trong ảnh chụp
Ba mẹ, ngày mai trường học sẽ tổ chức một chuyến du lịch cho chúng con, có khả năng mấy ngày nay con sẽ tạm thời không trở lại, hai người không cần lo lắng cho an toàn của con nhé, bởi vì trường học còn mời bảo tiêu đến chuyên môn bảo hộ an toàn cho chuyến đi. Đồng thời, Bản thân con cũng sẽ chú ý đến an toàn của mình
Nghe nói bảo tiêu lần này được trường học mời chính là của công ty bảo an Lam Thuẫn.
Nghe nói bên trong công ty bảo an Lam Thuẫn có rất nhiều ngự sử chiến đấu, nếu con có thể trở thành một ngự sử chiến đấu thì không thể tốt hơn rồi.
Ban của con ít nhất có một nửa đồng học trở lên hy vọng có thể thành ngự sử đó
Trong căn phòng tối tăm, một thiếu niên gầy yếu không ngừng lẩm bẩm đối với một khung ảnh, hai tay thì không ngừng vung vẩy, tinh thần phấn chấn, trong mắt thì lập loè ánh sáng, trong đó bao hàm khát khao đối với tương lai, khát vọng có thể trở nên mạnh mẽ.
Nhưng không có người nào trả lời hắn, vào lúc này thiếu niên rất hy vọng sẽ có một người vươn ngón tay cái sau đó nói ra lời cổ vũ đối với mình, hoặc là người trong ảnh chụp có thể đứng ra phản đối mộng tưởng của hắn thì cũng là một chuyện rất tốt.
Nhưng mà không có ai, hai người vợ chồng trong ảnh chụp vẫn tựa sát vào nhau mỉm cười ấm áp.
Căn phòng yên tĩnh lại, chỉ còn lại tiếng hít thở của bản thân thiếu niên kia.
Thiếu niên đột nhiên cảm thấy có chút lạnh, ôm cánh tay của mình, vẻ mặt chất chứa sự cô đơn, nhưng ngay sau đó nó đã bị nụ cười tự tin như ánh mặt trời che lại, người thiếu niên lại biến trở về con người rực rỡ lạc quan trước đó.
Rời đi phòng ngủ, Cao Bằng rất cẩn thận đóng cửa phòng lại, giống như sợ quấy rầy hai người trong ảnh chụp.
Không có người nào nhìn thấy, hoặc có lẽ do ánh sáng khúc xạ làm cho nụ cười của hai vợ chồng trong ảnh chụp càng đậm hơn một chút, cười rất ngọt ngào.
Đại Tử Mau ra đây, vừa rồi là mày phải không
Trở lại phòng ngủ, Cao Bằng có chút hưng phấn la lớn.
Nghe được tiếng của chủ nhân, Đại Tử trong miệng của Cao Bằng đang hết sức uể oải nằm sấp tại chỗ, sau đó dưới sự thúc giục liên tục của Cao Bằng mới chậm chạp bò ra từ dưới ghế sô pha.
Chiếc vỏ ngoài màu tím đậm dưới sự chiếu rọi ánh đèn phát ra sắc thái vừa thâm trầm lại mê ly, những chiếc đốt chân màu vàng nhạt ma sát trên sàn nhà làm phát ra tiếng vang thanh thúy, giống như những âm thanh khi ngón tay gõ lên mặt bàn.
Tử Bối Hoàng Trảo Ngô, đây là giống loài của Đại Tử trong miệng Cao Bằng.
Bởi vì thể tích rất lớn, hơn nữa toàn thân nhìn qua thì giống như là một con rết màu tím… Được rồi, bản thân nó chính là phiên bản được phóng to của một con rết.
Con Tử Bối Hoàng Trảo Ngô này là sủng vật duy nhất mà cha mẹ để lại cho hắn.
Cao Bằng đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ, Đại Tử được cha mẹ mang về vào ngày dị biến thứ ba trên Trái đất, khi đó Đại Tử còn chưa có thể tích khổng lồ như bây giờ, chiều dài cũng chỉ bằng chiếc đũa.
Hơn nữa giáp xác trên lưng Đại Tử khi đó cũng là màu tím, còn có lốm đốm màu hồng nhạt phân bố trong nó nữa, nhìn qua thì cũng có chút đáng yêụ
Cao Bằng hơi lắc đầu xua tan loại ý nghĩ cổ quái này đi, sau đó cúi đầu nhìn Đại Tử bây giờ.