Chương 10
"Ừm..À có" giọng Quân Tâm có vẻ hơi khó xử. Nói như thế nào chứ, rõ ràng về đến nhà anh chợt cảm thấy nhớ cô, muốn nghe giọng cô. Vậy mà nhấc máy gọi cho cô lần nào cũng bận, cô nói chuyện với ai mà lâu thế? Người yêu sao? Quân Tâm bị chính những suy nghĩ của mình làm rối loạn.
Rõ ràng anh vừa mới nhận ra cô, chưa kịp tìm hiểu hoàn cảnh xung quanh cô. Nên anh không biết gì về cuộc sống hiện tại của cô nên anh lo lắng, anh sợ mình đến trễ. Vừa nhận ra cô thì đã vội đánh mất cô.
"Sao? " Lan Ninh cũng nhíu mày
"À là mình không biết hôm đấy chúng ta có cần phối quần áo giống nhau không hay là..." Quân Tâm như chợt nghĩ ra vội hỏi
"Chuyện đấy ngày mai bên tổ trang phục sẽ sắp xếp"
"À ra thế Ừm cậu vừa nói chuyện với bạn trai sao? Mình có làm phiền cậu không? " Quân Tâm vội siết điện thoại chờ cô trả lời
"Không, mình chỉ nói chuyện với anh trai thôi Không sao cả" Lan Ninh vừa lắc đầu vừa trả lời. Như chợt nhớ cô chỉ đang nói chuyện điện thoại, căn bản đối phương không biết cô lắc đầu mà bật cười trong lòng. Sao cô bỗng nhiên ngốc nghếch, hoặc nói trước mặt anh cô lại ngốc?
Quân Tâm buông tiếng thở phào, anh đã suýt hô "Yes" vui mừng. Cô không có bạn trai, cô không có bạn trai còn chuyện nào vui mừng hơn.
"À ừ. Thế mai mình đón cậu nhé" Quân Tâm vui vẻ
"Không cần đâu, chỗ mình ở rất gần trường. Mình đi bộ cũng tiện lắm" Lan Ninh lịch sự từ chối, cô với người này chỉ mới gặp nhau hôm nay, mặc dù cơ bản cô không hẳn là bài xích anh nhưng cũng chưa thân mật đến mức phải đưa đón nhaụ
"Cậu đừng hiểu lầm, chỉ là mình là học sinh mới, à ừ có vẻ mọi người chưa quen mình lắm.. nên.." Giọng Quân Tâm bên kia ngập ngừng
Lan Ninh như chợt hiểu "À thế cũng được, sáng mai cậu đến trường rồi gọi cho mình"
"Được được. Thế mai gặp cậú Quân Tâm bỗng vui vẻ lên. Như kiểu vài giây trước người ngập ngừng buồn tủi bên kia không phải là anh vậy.
Lan Ninh tắt cuộc gọi với Quân Tâm rồi cũng chợt nhớ, không phải chiều nay cô đã giới thiệu anh với mọi người rồi sao? Rõ ràng là đối diện với anh, cô như mất hết IQ vậy. Cô cũng chẳng biết vì sao mình như thế. Chỉ cảm giác với người này cô như bị anh nhìn thấu hết thẩy những suy nghĩ.
22h17
Lan Ninh nằm nghiêng trên giường, bàn tay lướt điện thoại. Cô đã tắm sạch sẽ, mặc bộ váy hồng hình gấu Teddy. Buổi tối cô có thói quen vừa lướt điện thoại, tay nghịch vú. Núm vú được cô vân vê cứng bên trong váy, cọ cọ với lớp vải mềm làm cô bất giác rên rĩ. Nơi mẫn cảm nhất của cô là đầu ti.
Cô buông điện thoại, tay lướt xuống chân kéo váy lên eo. Phía trong không mặc quần lót, từ năm lớp 10 trong một lần tình cờ cô phát hiện clip phim thủ dâm của con gái trong máy tính của anh ba thì cô đã bắt đầu biết ham muốn. Nhưng cô chưa từng bộc lộ điều đó, chỉ mỗi khi đêm về, một mình nằm trong phòng của mình. Cô mới thật sự buông thả mà thủ dâm mỗi đêm.
Bàn tay cô vân vê núm vú, một bàn tay nhẹ nhàng xuống mép lồn, dĩ nhiên từ lâu đã chảy nước. Cô vốn dĩ rất nhạy cảm, chỉ một kích thích nhỏ cô đã thấm đẫm nước bên trong.
Nước lồn bên trong và ngón tay cô tạo nên những âm thanh "Chóc chóc" cô cũng không dám đút ngón tay vào sâụ Từ sâu thẫm trong tâm tư, cô vẫn muốn trao trinh tiết cho người đàn ông cô yêu chứ không phải những ngón tay. Nên cô chỉ lấy ngón tay day day hột le bên ngoài mép lồn, day đến tê dại rồi chảy nước thấm ướt ngón tay mới dừng lại.
"A"