⬅ Trước Tiếp ➡

"Đừng tỏ ra mình thanh cao hơn ai "
"Trước giờ mình chưa tỏ ra thanh cao gì cả. Là các cậu tự nghĩ mình thấp hèn nên mình không giúp được " Lan Ninh hơi gật đầu cười bước ngang Thanh Mai nói rồi ra khỏi nhà vệ sinh
"Đúng là giả tạó Thanh Mai bật cười mĩm rồi lấy điện thoại mở những tấm hình cô vừa chụp được.
Lúc nãy khi ở trong lô, cô ngồi bên một lô bên cạnh Lan Ninh, khi nghe mọi người nhắc đến tên Lan Ninh và đại học H thì cô đã quay sang liếc nhìn thì thấy Lan Ninh đang thân mật được một người đàn ông đẹp trai ôm lấy eo cười e thẹn.
Cô vội lấy di động chụp theo vài góc nhìn thân mật nhất. Nhấn vào nhóm chat của trường, cô ấn nút gửi những tấm ảnh kia đi. Rồi sau đó cô vờ như gửi lộn, rồi xin lỗi mọi người trong nhóm, thu lại những tấm hình kia. Cô biết, hình chắc hẳn được lưu về máy những người trong nhóm.
"Tỏ ra thanh cao hả? Để coi mày thanh cao cỡ nào? Sáng một anh, tối lại một anh. Hẳn là rất bận đi " Thanh Mai nhìn nhóm chat đang bắt đầu xôn xao rồi cùng hai cô bạn gái bước ra khỏi nhà vệ sinh.
23h20
Quân Tâm nằm trên giường lớn, tay lướt qua từng tấm hình cô đăng trên mạng xã hội. Anh đã tìm cô rất lâu, cuối cùng cũng thấy đúng là cô. Trong hình cô gái đang vui vẻ cười tít cả mắt vào màn hình, môi ngậm ống hút trà sữa đầu thoã mãn. Đôi môi này ngày hôm nay đã há ra mút cặc anh, đã liếm từng lớp da ngoài cặc.
Phía dưới cặc anh cứng khi nhìn thấy cô. Anh đưa tay xuống quần sóc nhẹ.
"Ưm"
Anh khẽ rên siết. "Ting" tin nhắn bên nhóm chat của khoa bổng hiện lên che một nữa khuôn mặt cô, anh định không xem nhưng khi nhìn lại nội dung thì anh bật ngồi dậy.
"Các cậu xem này, hội trưởng Lan Ninh nữa đêm đi bar với bạn trai"
"Ôm nhau thân mật ghê"
"Vậy mà mình tưởng hội trưởng chưa có người yêu "
"Động lực học tập của mình"
Quân Tâm bỏ qua hết những tin nhắn đau buồn của các thành viên trong nhóm. Anh chăm chú nhìn tấm ảnh, đúng là cô rồi. Bên cạnh cô là bạn trai cô sao? Rõ ràng cô nói mình chưa có bạn trai mà
Nhưng sao lại ôm nhau thân thiết như thế, cô còn có vẻ ngại ngùng nép một bên.
"Chết tiệt"
Quân Tâm buông một tiếng rồi đứng dậy chọn một quần thể thao và áo phông. Sau đó cầm ví và chìa khoá "Rầm" một tiếng bước ra khỏi nhà.
Bên này khi xe đã được đổ dưới trọn của cô, mặt Ninh Vũ vẫn không ngừng cười thoã mãn.
"Anh cười đủ chưa? Anh sắp cười sái cả hàm rồi "
"Hahaa em không nhìn thấy vẻ mặt tụi nó hả? Hahaaa chết mất Đúng là bọn ngu như heó Ninh Vũ ôm bụng
"Kệ anh Đưa thẻ em đây " Lan Ninh cũng bất lực trước sự hào hứng của anh trai mình, sau đó cô đưa tay về phía anh
"Em thực dụng vừa thôi Em không thể giúp anh free được à " Ninh Vũ lườm lườm nhìn cô, có ai em gái mà tính toán chi li với anh ruột mình không?
"Em thực dụng Này nhá Anh lợi dụng em xong rồi định trở mặt sao ạ Lúc nãy anh còn nhận của bạn anh một thẻ không giới hạn đấy" Cô cũng không sợ mà nhìn lại cái lườm của anh
"Anh nên nhớ là anh còn phải cần em về nhà nữa nhá "
"Ôi ôi em gái của anh, anh giỡn Anh giỡn Thẻ của em đây " Ninh Vũ như chợt tỉnh người, anh suýt thì quên mình còn một cửa ải của ba mẹ phải nhờ đến cô. Suýt thì trở mặt
"Hừ Xem như anh thức thời" Cô đứng dậy đóng cửa xe rồi lè lưỡi trêu anh chạy lên cầu thang


⬅ Trước Tiếp ➡